Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1592 : Dùng mệnh ta đổi mệnh hắn

Võ Nghịch Càn Khôn

Chương 1592: Dùng mệnh ta đổi mệnh hắn

Nguồn: Vipvanda

Sưu tầm:

Dịch: Nhóm dịch black

Triệu Hữu trí nhớ rất tốt, vừa nghe được tiếng hô kia hắn lập tức nhớ tới cái âm thanh này thuộc về ai, hắn rút kiếm ra, gọn gàng quay người bắn về phía Điện chủ, kiếm còn ở giữa không trung Triệu Hữu liền quát: truyện copy từ

- Bạo!

Điện chủ không có ngăn cản, lắc mình một cái lướt qua một bên. Triệu Hữu thấy thế có chút ngạc nhiên, hắn không có nghĩ đến cái này Điện chủ Thiên Võ điện cũng sẽ chơi hư chiêu như vậy, ở đâu có bộ dạng thi triển Nhất Phủ Thiên Vũ, rõ ràng là lừa đảo nhưng bởi vì hắn trước đủ loại nhân tố, còn hết lần này tới lần khác bị mắc lừa.

Nhưng Triệu cũng không có sợ, ánh mắt rõ ràng bắt được thân ảnh Điện chủ, trong lút mắt hắn lướt đi, bên trong còn có thân ảnh Cửu Võ, Cửu Võ đang nhìn xem cái thanh kiếm bạo liệt, nói ra:

- Nó là Kiếm!

- Vốn chính là kiếm!

- Khí là kiếm!

Triệu Hữu không phản ứng lại, hắn nhìn Điện chủ, lúc đang chuẩn bị thử một lần thì một tiếng hét kinh thiên lần nữa từ đằng xa truyền đến:

- Ngươi trốn không thoát đâu!

Âm thanh vang lên, thân ảnh chưa đến lại có một đạo Lôi đình phách không mà xuống.

Lập tức, Triệu Hữu nghĩ đến một chuyện trọng yếu, thân ảnh gấp rút thoát khỏi vòng vây. Đúng lúc này, Điện chủ rơi xuống chỗ Triệu Hữu đứng vừa rồi, thấy được hình dáng Cửu Võ trong lòng có chút đáng tiếc, nếu đổi một cái tràng cảnh khác hắn nhất định có thể bảo chứng Cửu Võ hoàn thành đốn ngộ, nhưng bây giờ...

Điện chủ không có tiếp tục thương tiếc lập tức hạ lệnh xuống dưới:

- Tất cả mọi người lập tức rời khỏi Thiên Võ điện, ta bọc hậu. Tứ Quý ngươi thân là đại sư huynh nhất định phải bảo vệ tốt an nguy mọi người.

- Tứ Quý lĩnh mệnh!

Tứ Quý chống đỡ thân thể tàn tạ đứng thẳng dậy, vừa mới đứng lên kim y nhân lại xuất hiện trên bầu trời, cười lạnh nói:

- Rời khỏi? Không có lệnh của ta ai dám rời khỏi đây? Ai dám nhấc chân nữa bước?

Nói xong Lôi Ngoan đem ánh mắt tập trung vào Sở Nam, chợt khóe miệng dương lên:

- Ta đã nói ngươi tại phụ cận như thế nào không đi ra, còn tưởng rằng ngươi sợ rồi chứ. Không nghĩ tới ngươi lại sắp chết như vậy, thật sự là trời cũng giúp ta a!

Điện chủ nhảy dựng lên, quát:

- Nhất Phủ Thiên Vũ!

Lúc này, không phải là giả mà là thật, Điện chủ liều mạng thổ ra một búng máu, búa trong tay kịch liệt biến lớn, lập tức lớn tới trăm trượng, ngàn trượng, so với hư không hạp cốc xuất lúc trước còn muốn lớn hơn, trong hư không cũng xuất hiện một cái khe, mà năng lượng trong thứ nguyên cũng cấp tốc tuôn ra tụ lại trên đầu búa!

Đồng thời tung người lên, thét:

- Đi mau, để ta ở lại cản hắn!

Tứ Quý nhắm mắt lại, đem nước mắt nuốt vào trong bụng, hô:

- Đi!

Kim y nhân không liều mạng cùng Điện chủ mà là nhấc lên Lôi đình bổ vào mọi người, mà bản thân hắn cũng như một đạo thiểm điện bắn về phía Sở Nam. Điện chủ chém gấp về phía tia chớp, tia chớp tốc độ nhanh vô cùng thế nhưng mà cái không gian đều nằm trong phạm vi bao phủ của một búa này, vô luận ở nơi nào đều bị bổ trúng.

- Đã không thứ kia hạn chế thực lực, chút ấy của ngươi thật đúng là xem không đáng nhìn! Lôi Vực, xuất!

Kim y nhân trảo ra một cái, Lôi đình tràn ngập trong một không gian, búa cùng Kim sắc lôi đình bắt đầu nổi lên tranh đoạt khống chế phiến không gian này, toàn bộ không gian đều sôi trào lên mà bọn Tứ Quý lại như từng con thuyền nhỏ bên trong sóng to gió lớn, một hồi bị sóng bổ nhào một cái...

Tứ Quý ngã xuống, thổ huyết.

Điệp Y tiên tử muốn che chở Sở Nam lại bị đánh bay sang một bên!

Cửu Võ lại càng không ngăn trở được Kim sắc lôi đình, huyết nhục của hắn bị bổ tới vỡ nát, bất quá hắn vẫn còn đang thì thầm:

- Huyết nhục là kiếm, tâm cũng là kiếm!

...

Thảm trạng, lập tức tăng tới cấp độ bi thương quá độ!

Sở Thiên Phong cũng bị thương nhưng hắn đem Lâm Tuyết bảo vệ trước ngực, hắn đối với nhi tử hô lên:

- Sở Nam, nếu ngươi là nam nhân dám làm dám chịu cũng thì đừng có lại hôn mê nữa, huynh đệ của ngươi đang vì ngươi mà chiến đấu, bằng hữu của ngươi đang vì ngươi mà dốc sức liều mạng, nữ nhân của ngươi đang vì ngươi mà đổ máu, ngươi mở mắt ra, đứng lên nói cho ta biết ngươi có tư cách gì hôn mê?

- Thiên Phong, Nam nhi hắn...

Sở Thiên Phong không để thê tử nói tiếp, tiếp tục nói ra:

- Nhi tử, ngươi nếu không tỉnh lại cũng đừng trách phụ thân nhẫn tâm rồi, mạng của ngươi cũng là mạng, mạng của bọn hắn... cũng là mạng!

Dứt lời, Sở Thiên Phong đau lòng vô cùng, ngữ khí vô cùng trầm trọng nhưng là lời vừa ra hắn quả quyết thu hồi ánh mắt dán trên người nhi tử lại mà nhìn chằm chằm vào Lôi Ngoan một thân y phục kim sắc, nói:

- Ngươi có phải muốn mạng của con ta không?

- Hắn là con ngươi?

Lôi Ngoan còn có dư lực nói chuyện, liếc nhìn Sở Thiên Phong, cười nói:

- Lão tử lợi hại, làm nhi tử ngược lại có chút hung ác, chỉ tiếc là hắn hung ác sai địa phương rồi, ngươi nói không sai, ta chính là muốn mạng của hắn!

- Vậy thì tốt, chỉ cần ngươi để cho bọn hắn bình an rời khỏi đây ta liền đem nhi tử giao cho ngươi!

- Không được!

Điệp Y tiên tử lập tức phát ra tiếng nói từ trong sâu thẳm linh hồn: xem tại

- Ta nguyện dùng mạng của ta, đổi mạng của hắn!

Tứ Quý nói:

- Thiên Võ điện là nhà của chúng ta, Sở Nam là người Thiên Võ điện, Sở Nam chính là người nhà của chúng ta, chúng ta tình nguyện bỏ ra giọt máu cuối cùng cũng tuyệt không buông bỏ người nhà của mình, tuyệt không hướng kẻ huỷ diệt nhà của chúng ta mà đầu hàng!

- Nói không sai, chúng ta chiến đến cùng!

- Tử chiến!

- Tử chiến!

...

Xa xa, Triệu Hữu nghe ra lực lượng ngưng tụ bên trong âm thanh này, vẻ tươi cười trên mặt không khỏi cứng ngắc lại. Mà Lôi Ngoan nghe được lời phụ thân Sở Nam nói ra thì cũng không khỏi kẽ động, sau đó lại nhìn phản ứng của đám người Điệp Y cùng Tứ Quý thì không khỏi nở nụ cười, nói:

- Có chút ý tứ.

Sở Thiên Phong vẻ mặt lạnh lẽo, nói thêm:

- Nếu như ngươi cảm thấy chưa đủ có thể lấy thêm mệnh hai người chúng ta!

Sở Thiên Phong dìu Lâm Tuyết, tay nắm thật chặt, sau đó đem bàn tay chỉ còn xương cốt kia của Sở Nam cùng với thê tử cùng nắm thật chặc lại.

- Nếu có kiếp sau ta vẫn muốn nàng làm thê tử của ta, ta muốn ngươi tiếp tục làm con của ta, chúng ta tiếp tục làm người một nhà, kiếp sau, ta sẽ bảo vệ các ngươi tốt hơn!

Ngay tại lúc Sở Thiên Phong bắt lấy tay nhi tử, trong nháy mắt đó trong đầu Sở Nam chợt vang lên một đạo thanh âm đã từng rất lâu chưa từng vang lên:

- Nhanh tỉnh lại, nhanh tỉnh lại, nhất định phải nhanh nhanh tỉnh lại...

Bên kia, Sở Thiên Phong cùng Lâm Tuyết Nhiên cười cười, Lâm Tuyết Nhiên vuốt ve gương mặt đầy vết thương của nhi tử, Sở Thiên Phong lại đối với bọn Tứ Quý mà nói:

- Có kiếp sau chúng ta vẫn là người Thiên Võ điện!

Ánh mắt hướng nhìn Điệp Y tiên tử rồi nói:

- Có kiếp sau, ngươi lại là con dâu Sở gia ta!

...

Nói hết mọi chuyện xong Sở Thiên Phong đối với Điện chủ nói:

- Điện chủ, ngươi mang theo bọn hắn đi thôi, đã là tai họa do một nhà chúng ta đưa tới vậy hãy để cho người một nhà chúng ta gánh chịu đi!

- Ha ha ha...

Lôi Ngoan cười như điên.

- Ta đáp ứng các ngươi sao? Ta nói rồi, hôm nay ai cũng không được đi, đương nhiên kể cả các ngươi!

Dứt lời, Lôi đình đánh xuống, Sở Thiên Phong cùng Lâm Tuyết Nhiên bị đánh văng về phía sau, lúc muốn ngã xuống hai người lại phát hiện ra, cả hai chưa từng rời khỏi tay nhi tử!

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau