Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1640: Vậy thì nộ một hồi trước đi!

Võ Nghịch Càn Khôn

Chương 1640: Vậy thì nộ một hồi trước đi!

Nguồn: Vipvanda

Sưu tầm:

Dịch: Nhóm dịch black

- Van cầu các ngươi phát thiện tâm a! Cứu tiểu chủ nhân của ta, Triệu gia nhất định sẽ không bạc đãi các ngươi!

- Tôn gia gia, không cần cầu bọn hắn, chết cũng không cầu bọn hắn!

Nghe được lời này Triệu gia tiểu chủ nhân rõ ràng là một đứa trẻ kiên cường bất khuất, nhưng lão giả họ Tôn vẫn còn tiếp tục cầu cứu, còn muốn đem hy vọng cầu sinh đặt lên trên người đám người Sở Nam.

Ngũ đại ác nhân đã ở bốn phía, suồng sã nói ra:

- Lão tử nói, không ai có thể cứu được các ngươi, ngươi nhìn xem tu vi những người kia, còn có hai cái Võ Thần, ngươi cảm thấy bọn hắn có gan tới cứu các ngươi sao?

- Đúng đấy, ngươi xem bọn hắn bỏ đi kiên quyết bao nhiêu, rõ ràng là loại người nhu nhược, cầu cũng vô dụng. Cho nên, ngoan ngoãn đem Cổ bảo giao ra đây a!

- Lão đại, thêm chút dầu đi, đem hai con dê béo này thu thập xong chúng ta còn có thể truy sát mấy con dê phía trước, tuy không mập nhưng muỗi cũng là thịt nha, không thể buông tha được!

- Nói không sai!

- Triệu gia tiểu oa nhi, đi chết đi! Cuồng Sa Tụ Tháp!

- Mãnh Hổ Bào Hao!

- Dục Hải Tiêu Dao!

...

Sa tháp, mãnh hổ công kích tới lăng không thoáng hiện. Tôn lão thấy ngũ đại ác nhân phía sau đánh tới, rất nhanh sẽ rơi xuống đầu hai người nên lập tức gấp rút hô lên:

- Tiểu chủ nhân, ngươi chạy mau, lão bộc ngăn cản bọn hắn!

Hô lên, lão giả họ Tôn dùng toàn lực một tay đẩy tiểu chủ nhân ra mượn lực lui lại, vừa lui vừa hô lên:

- Tiểu chủ nhân, ngươi nhất định phải sống, chỉ cần ngươi sống lão bộc chết cùng không sờn! Lão bộc chỉ có một nguyện vọng, hi vọng tiểu chủ nhân trở lại Triệu gia hãy khổ tâm tu luyện, đến lúc đó vì lão bộc mà báo thù!

Lão giả họ Tôn quả nhiên là hạng người trung tâm, cho dù chết cũng không quên khích lệ tiêu chủ nhân chuyên tâm tu luyện. Tiếp đó, Tôn lão xuất ra công kích, hướng sa tháp cùng mãnh hổ ngạnh kháng, lão còn quát:

- Không quản các ngươi là ai, Triệu gia sẽ đều không bỏ qua cho các ngươi!

- Triệu gia? là thứ gì? Lão tử không biết, lão tử chỉ biết giết các ngươi, trời biết đất biết ngươi biết ta biết, Triệu gia cũng sẽ không biết! Tiểu oa nhi, đừng hòng chạy trốn, ngươi trốn không thoát đâu!

Sắc mặt Tôn lão chuyển sang tử sắc, quát:

- Bên kia còn có người nhìn thấy, chỉ cần có người trông thấy Triệu gia dĩ nhiên sẽ biết.

- Lão già kia yên tâm đi, chúng ta sẽ đem sự tình làm lưu loát sạch sẽ! Ngươi cho rằng những người kia còn sống được hay sao?

Man hán trên người có mãnh hổ văn (hình xăm mãnh hổ) cuồng tiếu, sau đó thúc dục mãnh hổ xông tới, hắn nói ra:

- Lão già kia, tránh ra cho lão tử.

Tôn lão bị đá bay đi, mà phương hướng bay tới lại vừa vặn phương hướng Triệu gia tiểu chủ nhân bị đẩy tới lúc trước.

Triệu gia tiểu chủ nhân thê thảm gào lên:

- Tôn gia gia, Tôn gia gia... Các ngươi dám giết Tôn gia gia, ta liều mạng với các ngươi!

- Chỉ bằng vào ngươi!

Lại một đòn công kích mãnh liệt đánh tới, Triệu gia tiểu chủ nhân cùng lão giả đều bị đánh bay đi, ngũ đại ác nhân cuồng tiếu lên, mà một loạt tràng cảnh này chỉ phát sinh trong nháy mắt.

Cùng lúc đó, Sở Nam dừng bước lại, không hề đi về phía trước nữa, Hành Giả đang nhẩm lại sáu chữ "Thánh Nguyên đại lục Triệu gia" liền phát giác được điều này, cho rằng Sở Nam muốn nhúng tay vào liền nói gấp:

- Sở Nam, ngũ đại ác nhân kia lai lịch ra sao chúng ta không rõ, nhưng mà nếu như chọc giận tới bọn hắn, cho dù chúng ta muốn ra tay đi chăng nữa thì chúng ta cũng không cần phải nhúng tay vào vũng nước đục này, chúng ta muốn ly khai mấy người bọn hắn ngăn cản không được!

Sở Nam cười nói:

- Có lẽ, nhúng tay vào vũng nước đục này cũng không phải không thể rồi.

- Ân?

- Hai người kia đã hướng chúng ta bay tới rồi.

Hai người trong miệng Sở Nam đúng là hai người Triệu gia tiểu chủ nhân.

Hành Giả đem thần niệm quét qua, trên mặt lộ vẻ giận dữ, lúc này muốn ra tay thì Sở Nam lại nói ra:

- Bọn hắn đã muốn chọc giận chúng ta, vậy thì nộ trước một hồi đi!

- Đúng vậy, chúng ta cũng không phải là loại người nhu nhược, cũng không phải trên người không có "giống".

Cửu Võ phụ hoạ theo, Chiến Thần lại vô cùng trực tiếp nhất, quay người một côn hướng ngũ đại ác nhân kia quét tới.

Tôn lão thấy thế liền đại hỉ, bất kể thương thế trên người mà nói ra:

- Cảm ơn, cảm ơn chư vị đại nhân, Triệu gia tất có hậu báo!

- Tôn gia gia, chúng ta đi mau, đừng lý tới những người này!

- Tiểu chủ nhân, chư vị đại nhân đã cứu chúng ta, chúng ta không thể thừa cơ đào tẩu! Bọn hắn có nghĩa khí, chúng ta không thể không lý đến được, cho nên chúng ta phải cùng chư vị đại nhân liên thủ, đem ngũ đại ác nhân chém giết.

Tôn lão nói rất có đạo lý.

Hành Giả cũng đồng ý trong lòng, mắt quét tới hai người xong, cảm thấy chủ tớ hai người này không phải là không thể cứu giúp, đồng thời cũng hiểu được lý do Triệu gia tiểu chủ nhân bay tới, nhất định là vì lão bộc muốn cứu chủ, dốc sức liều mạng đánh cược một lần.

Bất quá, Hành Giả cảnh giác không trừ.

Bên kia, Chiến Thần cùng Cửu Võ đã cùng ngũ đại ác nhân bắt đầu chém giết, man hán mãnh hổ văn nói với Cửu Võ quát:

- Chỉ bằng chút thực lực ấy còn chưa nhét đủ kẽ răng lão tử, lão tử xé xác ngươi!

Cửu Võ quát lạnh:

- Tâm - huyết - ý, tam kiếm tề trảm, Kinh Trập!

Dứt lời, tam kiếm toàn bộ trảm lên cánh tay phải man hán mãnh hổ văn, man hán mãnh hổ văn cảm thấy cánh tay chết lặng, bị trảm lui nửa bước, man hán mãnh hổ văn lập tức kinh hãi.

- Tiểu tử, không thể tưởng tượng được ngươi thật sự có chút bổn sự, đáng tiếc, chút ít này vẫn chưa đủ dùng.

Lúc này, Điện chủ đã cùng Hành Giả đã gia nhập chiến trường, Điện chủ bay về phía man hán mãnh hổ văn. Bên kia, Chiến Thần chống lại lại là nữ tử xinh đẹp kia, nữ tử xinh đẹp quyến rũ nói ra:

- Đại ca, tiểu muội ưa thích những nam tử cường tráng như người, càng cường tráng càng có thể thoả mãn tiểu muội!

Lời này của nữ tử phối hợp với động tác như muốn thoát y phục kia, ý tứ trong đó không nói cũng hiểu.

Chiến Thần nhếch miệng cười cười:

- Ta cũng rất thích ngươi!

- Thật vậy chăng?

- Đương nhiên thật sự, "ăn" ngươi, hương vị khẳng định không sai!

Tiếng cười nữ tử xinh đẹp càng thêm vũ mị, thân thể như không xương hướng Chiến Thần sáp tới, còn nói ra:

- Ơ, đại ca huynh ánh mắt thật sự là quá tốt, thân thể tiểu muội đâu chỉ hương vị không tệ, tiểu muội cam đoan là để cho đại ca dục tiêu dục tử, lưu luyến quên đường, "ăn" một lần lại muốn "ăn" thêm một lần!

- Thật sự?

- Đương nhiên là thật sự! Đại ca, không bằng chúng ta không quản tới đám người kia, tìm một chỗ u tĩnh tiêu dao, thế nào?

- Tốt!

Thời điểm nói xong trên người nữ tử xinh đẹp liền tản ra một mùi thơm, cơ thể lại nương nhờ nơi ngực Chiến Thần, mà Chiến Thần cũng thu chiến côn lại, một tay nắm lấy nữ tử, một bộ đúng là tình ý dạt dào.

Ngay lúc Chiến Thần cùng nữ tử rúc vào nhau, dị biến nổi lên!

Bên kia, Sở Nam cũng không có tham chiến mà đứng tại chỗ quan sát, Tôn lão tiến lên nói ra:

- Vị đại nhân này, thế cục nguy cấp, không bằng chúng ta đồng loạt ra tay, đem ngũ đại ác nhân bắt lấy?

Trong mắt Triệu gia tiểu chủ nhân lần nữa hiện lên vẻ âm lệ, khinh thường mà nói ra:

- Tôn gia gia, đừng lý tới hắn, chúng ta trước hết xông lên đi!

Nói xong hắn liền dẫn đầu xông tới.

Tôn lão không có buông tha mà vẫn hiện lên thần sắc lo lắng, ngữ khí lại cực kỳ cung kính nói:

- Đại nhân, nếu như người có thể ra tay, nhất định là có thể dễ dàng bắt lấy bọn hắn!

- Nói không sai!

Sở Nam cười cười, xuất thủ.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau