Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1842: Hừ cũng vô dụng.

Võ Nghịch Càn Khôn

Chương 1842: Hừ cũng vô dụng.

Nguồn: Vipvanda

Dịch: Nhóm dịch black

>

Mới từ bên trong "Sát Ngư Trận Phù" thoát thân ra, Tiền Lỗi, còn chưa kịp nghỉ ngơi, thì trong bức họa phù quang kia, có gì đó xảy ra, cảm giác không gian chung quanh có gì đó khác thường, lúc này Tiền Lỗi cầm bút công tới, sau đó hắn quát lên:

- Người nào!

- Tiểu Lỗi, là ta.

Thanh âm uy nghiêm mà bình thản, từ bốn phương trong không gian vang ra, vang dội ở trong lỗ tai của Tiền Lỗi, thần hồn Tiền Lỗi buông lỏng xuống, sau đó ôm quyền hướng phía trước, sau đó hơi cúi người nói:

- Trụ cột lão.

Sau đó, một lão giả, từ hư vô bước ra, lão giả này thấy Tiền Lỗi, trên mặt hiện lên kinh ngạc, nói:

- Tiểu Lỗi tử, nơi này còn có người có thể gây tổn thương cho ngươi?

- Trụ cột lão, người nọ công kích rất quỷ dị.

- Quỷ dị? Quả thật quỷ dị!

Trụ cột lão vừa nói, ánh mắt quét về phía bốn phía, thấy đám người Cửu Võ còn đang chém giết, ánh mắt Trụ cột lão ở trên người bọn họ cũng khẽ nhìn qua, nhưng về phần Tiểu Tinh, Như Nhan cùng một đám Thỏ tộc nhân, Trụ cột lão ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, cuối cùng, đem ánh mắt nhìn vào trên người Sở Nam.

Sở Nam còn đang nhìn "Thiên địa bức tranh", theo như hắn lúc trước sử dụng "Lá bùa" công kích, một khi thi triển ra, sau khi đánh ra phù thuật uy năng, lá bùa cũng sẽ hủy hoại, hơn nữa, lá bùa bạo liệt cũng coi là một phần của công kích, giống như Sở Nam ở trong di tích Trận tông gặp gỡ cái dạng kia, Lam Lâm lấy lá bùa bố trí thành trận hình công kích, những lá bùa kia, đều không ngoại lệ, tất cả đều bạo liệt ra.

Nhưng hiện nay "Thiên địa bức tranh" cũng không chút nào tổn hại, "Thiên địa bức tranh" công dụng mặc dù không phải là kỳ bí, nhưng bản thân cường độ mà nói, so với món áo choàng rách nát kia, còn kém xa.

Nếu như vẻn vẹn là nói như vậy, nhiều nhất khiến cho Sở Nam kinh dị mà thôi, nhưng hiện tại Sở Nam, trong mắt đúng là liên tục kinh ngạc, thực ra bởi vì, không chỉ có "Thiên địa bức tranh" không có bị phá hủy, ngay cả Sở Nam vẽ ra Giết cá Trận Phù trên "Thiên địa bức tranh" cũng không có bị hủy.

Chính xác mà nói, đúng Tiền Lỗi chính là cái chữ "Đạo" kia, đem năng lượng để vẽ " Sát Ngư Trận Phù " mà đã tiêu hao hết rồi, lúc này mới làm cho trận pháp biến mất, phù quang mất đi, nhưng về cơ bản thể mà nói, vẫn là hoàn hảo, chỉ cần quán chú năng lượng là có thể tiếp tục sử dụng được.

- Trận Phù đem kết hợp, vừa hút máu tươi của ta, sinh ra dị biến? Thiên địa bức tranh không giống như là lá bùa, mà giống như là pháp bảo vậy, chỉ cần có năng lượng cung cấp là được, dị biến như thế này, thật chỉ có những khả năng kia sao? Ân, đoán chừng vẫn cùng không gian năng lượng trong cơ thể ta có liên quan đây.

Trong lòng suy đoán, Sở Nam không khỏi nghĩ tới lời Lam Lâm nói về "Phù chủng", nhưng Sở Nam cũng không có nghĩ tiếp, hắn hướng bên trong "Thiên địa bức tranh" sau đó cho năng lượng vào, trong miệng còn thầm nói:

- Bất kể thế nào mà nói, điều này là một chuyện tốt, nhất là vào lúc này.

- Tiểu tử, là ngươi phá hủy không gian đường của lão phu?

Trụ cột lão nhìn Thiên địa bức tranh trong tay Sở Nam, trên vẻ lên mặt có vẻ nạt người, Sở Nam lúc này mới ngẩng đầu, hỏi:

- Xin hỏi, ngươi là ai?

- Hừ!

Trụ cột lão hừ lạnh một tiếng, còn Tiền Lỗi thầm nói:

- Thật là một tiểu tử cuồng vọng, ở trước mặt Trụ cột lão, cũng dám lớn lối như thế, bất kể ngươi có cái cổ quái gì, đều không là gì cả.

Thật ra thì, Trụ cột lão lấy phương thức này chạy xuống chỗ này, thuộc về đại nhân vật, vô luận là ai cũng vừa nhìn là khiếp sợ, nhưng vẻ mặt Sở Nam, hết lần này tới lần khác, cũng chỉ là thờ ơ.

Mặc dù Trụ cột lão đối với ánh mắt của người không quan tâm, nhưng bị Sở Nam không nhìn như vậy, Trụ cột lão trong lòng vẫn rất khó chịu, vì vậy, hắn chuẩn bị cho Sở Nam một cái kinh sợ, để cho hắn hiểu được địa vị của mình, đối với chuyện về sau, cũng vô cùng hữu ích.

Thanh âm hừ lạnh mới vừa truyền ra, Sở Nam cũng cảm giác được có một cổ hơi thở lạnh như băng đánh tới, sau đó muốn đem hắn cứng đờ, huyết dịch lưu động, hướng bên trong "Thiên địa bức tranh" cho năng lượng vào, còn có lực lượng kinh mạch Chu Thiên tuần hoàn, tất cả cũng vận chuyển chậm lại.

Chính là Sở Nam suy nghĩ, cũng có chút bị ảnh hưởng.

- Chỉ hừ lạnh một tiếng, thì đã có uy năng như thế, đúng là người lợi hại, quả nhiên cũng không ít.

Sở Nam trong lòng có chút giật mình, hắn dám khẳng định cái gọi là "Trụ cột lão" này bên trong công kích ẩn chứa pháp tắc uy năng, chẳng qua là pháp tắc uy năng này so với hắn đã thấy Vạn trận lão tổ, Ma Dậu thi triển ra, thì mạnh hơn rất nhiều, nếu là hắn lần đầu tiên gặp phải không phải ngụy pháp tắc uy năng, mà là uy năng như vậy, hắn chính là yêu nghiệt, cũng chỉ có thể chết.

- Quy tắc có tam trọng, thì pháp tắc cũng sẽ có tam trọng sao?

Sở Nam nhớ lại, Trụ cột lão công kích tuy là lợi hại, nhưng muốn đem Sở Nam hoàn toàn chế ngự, giống như hiệu quả của Định thần phù văn thì còn cách một đoạn nữa, uy năng lạnh như băng nhập vào cơ thể, sau đó tiếp xúc, bị không gian trong cơ thể Sở Nam thôn nạp mất tiêu rồi.

Nhưng uy năng này nó có thể đi vào trong không gian trong cơ thể, không có giống những năng lượng khác, trong nháy mắt tan rã, hóa vào trong không gian thể nội, thì lại tạo thành một đoàn, thật lâu không tiêu tan, may mà trạng thái như vậy cũng không có kéo dài bao lâu, chỉ mười mấy tức thời gian mà thôi, cổ năng lượng này bị tản ra rồi, sau khi tản ra trong nháy mắt, còn toát ra một cái bọt khí, làm người ta kỳ quái chính là, khí này cũng không có phá vỡ, cứ lơ lửng ở trên mặt nước như vậy.

Bọt khí Sở Nam không rõ, có thể tụ lại lâu không tiêu tan, Sở Nam cũng hiểu được đây là bởi vì không gian trong cơ thể còn rất yếu.

Trụ cột lão hừ một tiếng, bên trong ẩn chứa năng lượng cũng bị Sở Nam nuốt mất, công kích kia tự nhiên cũng sẽ không còn, tựa như một trận gió thổi trên tàng cây, lá cây cũng là động không ít, nhưng không có một lá rơi xuống, Trụ cột lão lập tức cũng cảm giác được, quái lạ lại xuất hiện, hắn nhìn kỹ lại, sau đó nói ra:

- Thì ra là ngươi đã tu luyện thành quy tắc thân thể rồi, ngàn vạn quy tắc cũng không vào, bất quá, chỉ dựa vào quy tắc thân thể, ngươi còn ngăn chặn không được thanh âm hừ lạnh kia của lão phu, đoán không sai mà nói, trên người của ngươi hẳn là còn có dị bảo thật là lợi hại? Ít nhất cũng phải là Tiên Thiên...

Sau khi, Sở Nam nghe được hai chữ "Tiên Thiên", hắn trả lời:

- Quả thật bảo bối lợi hại.

So sánh với Sở Nam bình tĩnh, Tiền Lỗi trên mặt kinh ngạc, bất quá cũng là chợt lóe lên, tùy theo là nụ cười, Trụ cột lão công kích, há dễ ngăn chặn như vậy sao?

Quả nhiên, chỉ nghe Trụ cột lão lại hừ lạnh một tiếng.

Hay là cái tiếng hừ hừ kia, nhưng Sở Nam cảm giác so với lúc trước khó chịu gấp mấy trăm lần, Sở Nam đem hết toàn lực đem uy năng tập kích thân kéo vào trong không gian thể nội, giờ phút này, Sở Nam không khỏi nghĩ đến Tiểu Trận.

- Nếu là Tiểu Trận ở đây, muốn đem hắn kéo vào dễ dàng hơn nhiều.

Đang nhớ tới Tiểu Trận, Sở Nam chân mày nhất chuyển, điều động không gian năng lượng trong cơ thể, phân tán ra toàn thân, ngoài ra, còn chuyên tạo thành một cái lối đi, khiến cho những công kích uy năng kia dễ dàng đi vào hơn, như thế, thật đúng là dễ dàng hơn nhiều, không tới sáu tức thời gian, năng lượng Trụ cột lão lần nữa bị thôn nạp vào, tán vào trong không gian thể nội.

Hừ!

Hừ!

Hừ!

...

Trụ cột lão liên tiếp hừ lạnh mấy tiếng, Sở Nam rút lui lại, sau đó hộc máu, chật vật vạn phần rồi, nhưng kết quả cuối cùng, năng lượng Trụ cột lão biến mất, Sở Nam sinh tử vô ngại, ngay cả Sở Nam phun ra máu tươi, cũng tất cả đều để cho Sở Nam phun tại "Thiên địa bức tranh".

Nhưng máu tươi có phải đưa đến Thiên địa bức tranh, nó có dị biến hay không, máu là không thể phí.

Nếu như nói lúc trước Trụ cột lão chẳng qua là khó chịu mà thôi, hiện tại Trụ cột lão đã nổi dậy sát tâm rồi, hắn lại nhiều lần bị quét mất mặt mũi, Tiền Lỗi bên cạnh đã không biết nên nói cái gì cho tốt, nhưng hắn rõ ràng, chuyện này hắn không được ra tay, nếu hắn ra tay, nói không chừng Trụ cột lão còn hướng về phía hắn hừ lạnh một tiếng.

Đồng thời, Tiền Lỗi vừa suy nghĩ.

- Từ chiến đấu mới vừa rồi đến xem, Sở Nam thực lực không kém, nhưng, so với ta có vẻ không bằng, nhưng hắn tại sao có thể ngăn cản được Trụ cột lão liên miên công kích không ngừng, món bảo bối đó của hắn là cái gì?

Trụ cột lão cũng nghĩ tới những thứ này, đang muốn lấy hết sức lực, lần nữa hừ lạnh, Sở Nam nói:

- Đừng hừ lạnh nữa rồi, lại hừ cũng vô dụng, có thể thay một chiêu khác hay không?

- Tiểu tử quá càn rỡ!

Trụ cột lão ánh mắt, khóa chặt lấy Trọng kiếm.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau