Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1845: Chọc giận Thương Minh.

Võ Nghịch Càn Khôn

Chương 1845: Chọc giận Thương Minh.

Nguồn: Vipvanda

Dịch: Nhóm dịch black

>

Tình cảnh Thường Danh Ca lúc này, đúng là vô cùng bất lợi, lúc trước có trọng kiếm tương trợ, hắn còn có thể dễ dàng ứng phó, nhưng lúc này, hắn đánh ra một chiêu, bất kể là phòng ngự hay là tiến công, cũng có thể bị đối thủ đón đỡ được.

Vũ kỹ phương diện là như thế, pháp tắc uy năng càng như vậy, Thường Danh Ca mới dẫn Ngộ Pháp uy năng không có bao nhiêu lâu? Mà đối thủ của hắn, cũng đã là người trải qua thân kinh bách chiến, cổ chi cảnh cường giả lịch lãm rất nhiều rồi, nhưng Thường Danh Ca cũng làm cho đối thủ của hắn cảm thấy thật không tốt, để cho hắn kinh sợ, nhưng còn không có trình độ đem đối thủ kinh ngạc đến giết chết.

Trọng kiếm còn ở trong không gian áp chế hồ lô, không giúp được Thường Danh Ca, mà Tiểu Trận, Tiểu Hắc bọn họ cũng không được, Thiên Lang hồn cũng là thanh tĩnh, nhưng bởi vì Sở Nam tạm thời bị Trụ cột lão nhân áp chế, cho nên bị ảnh hưởng, không thể đem thả ra.

Mặc dù Sở Nam có thể đem uy năng đóng băng Trụ cột lão tiêu trừ sạch, nhưng hắn cần không ít thời gian, nhưng bây giờ đúng là dùng hết sức, phải đợi Sở Nam tiêu trừ sạch, vậy thì cái gì cũng không kịp rồi.

Đang lúc tình thế cấp bách, Sở Nam bỗng nhiên có cảm giác, chẳng qua là không hiểu rõ lắm mà thôi, nhưng Sở Nam cũng không chú ý được nhiều, hắn không thể bỏ qua một chút điểm cơ hội, mở miệng liền nhìn Trụ cột lão nói ra.

Trụ cột lão vừa nghe, càng lớn tiếng cười như điên, có cảm giác hãnh diện.

- Tiểu tử, lời này của ngươi lừa gạt đứa trẻ ba tuổi còn được, ngươi nhìn lão phu giống như là ba tuổi tiểu hài nhi sao?

Không biết tính sao, mặc dù Trụ cột lão hoàn toàn chiếm thượng phong, nhưng nghĩ Sở Nam khiến cho lão càng thêm khó chịu, nhưng trong lòng của hắn cũng càng ngày càng khó, Trụ cột lão, thấy ánh mắt Sở Nam, nói:

- Thì ra là ngươi nói lời kia, là muốn dẫn dắt rời đi lực chú ý của ta, bỏ đi cứu hắn? Thật là có ý tứ, ngươi ngay cả an nguy của mình cũng không cố được, còn đi quản người ta?

Sau khi trào phúng Sở Nam mấy phen rồi, Trụ cột lão thấy Thường Danh Ca chém giết cái tên cổ chi cảnh cường giả kia nói:

- Để cho tình cảnh của hắn nguy cấp hơn, tốt nhất là một đường treo mạng.

- Vâng, Trụ cột lão!

Thanh âm cung kính mới vừa nói xong, nụ cười Trụ cột lão chính là hơi chậm lại, lập tức có một thanh âm từ trên chín tầng trời rơi xuống.

- Ai dám động đến nửa sợi lông nhi tử ta, ta liền muốn tánh mạng của hắn.

- Người nào?

Đối thủ của Thường Danh Ca quát chói tai, thanh âm còn chưa rơi xuống, trong hư không đi ra một thân ảnh, người này thoạt nhìn rất phong nhã, sau khi nhìn thấy thân ảnh ấy, Sở Nam lập tức liền đoán ra người này cùng Thường Danh Ca có quan hệ, bởi vì dung mạo của bọn hắn quả thực chính giống nhau, lại liên tưởng đến Thường Danh Ca ở trong mê tình trận, người này mười phần đúng phụ thân của Thường Danh Ca rồi, cũng chính là Thương minh đại nhân.

Người tới chính là Diệp Thương Minh. (.

Diệp Thương Minh nhìn thấy được Thường Danh Ca, trong nháy mắt, trong mắt bắn ra sát khí nồng đậm, lạnh giọng hỏi:

- Là ai biến nhi tử ta thành như vậy ?

Thanh âm còn chưa dứt, Diệp Thương Minh nhìn về phía đối thủ Thường Danh Ca, làm cho tên Võ Giả này trong lòng dâng lên bất an, há miệng run run, còn không có nói cái gì, Thường Danh Ca tức giận hô:

- Ngươi đi, ta chết cũng cùng ngươi không có quan hệ, ta không nhận ra ngươi, ngươi đi.

- Thường Danh Ca!

- Thường Danh Ca là ngươi gọi đấy sao? Chỉ có mẫu thân của ta mới có thể gọi như vậy.

Trong chốc lát Thường Danh Ca thấy Diệp Thương Minh, trong lòng tâm tình thoáng cái không kiểm soát nổi, thời điểm hắn hô gọi, một Võ Giả chém tới, tên Võ Giả này trong lòng đang thấp thỏm bất an, đột nhiên thấy Thường Danh Ca đánh tới, nhưng hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, mới vừa rồi thời gian dài chém giết như vậy, hắn thuần túy là diễn chơi với Thường Danh Ca, Thường Danh Ca có cái lai lịch gì, hắn đã sớm rõ ràng vô cùng, nếu không phải cấp trên có lệnh, hắn sớm đã đem Thường Danh Ca chém giết.

Kết quả là, tên Võ Giả này tùy ý tế ra một chiêu ngăn chặn Thường Danh Ca, khi hắn cho là một chiêu này đủ để đem Thường Danh Ca đánh lui vài trăm thước, lại làm cho hắn bị thương, nhưng trong nháy mắt, một ngụm máu tươi từ cánh tay tên Võ Giả này nơi phun ra, về phần tay phải của hắn, bay múa trên không trung.

Một màn như thế, đám đông cũng chấn kinh.

Tiền Lỗi tạm thời đem suy nghĩ của mình từ Trụ cột lão nhân dời đi, Nguyệt động chủ trong lòng nhớ tới:

- Người này mới vừa gia nhập cổ chi cảnh không lâu, thậm chí ngay cả Nguyên cổ cảnh cũng không có hoàn toàn vững chắc, thế nhưng hắn có thể đánh gẫy tay thái cổ cảnh cường giả như vậy, điều này...

Vạn trận lão tổ cũng có các loại người ý nghĩ trong lòng cũng không sai biệt lắm, bao gồm tên Võ Giả kia không còn cánh tay, hắn bi phẫn nhìn Thường Danh Ca cũng có chút mơ hồ, hoàn toàn không tự chủ được, hắn nhìn Diệp Thương Minh một cái.

Diệp Thương Minh trong lòng cũng là kinh sợ, kinh ngạc nhìn nhi tử của mình bước chân vào cổ chi cảnh, kinh ngạc nhi tử của mình có thể ở cổ chi cảnh cảnh giới này cũng có thể vượt cấp giết người, hắn vốn là muốn xuất thủ đem tên Võ Giả kia bóp nát, đón ánh mắt nhi tử khen ngợi mấy câu, nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, còn chưa kịp bởi vì nhìn thấy nhi tử trở nên mạnh mẻ mà hoàn toàn hiện lên nụ cười, trong nháy mắt biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, thay vào đó đúng xem thường, lạnh giọng nói:

- Làm sao? Sửng sốt? Cho là mình có thể vượt cấp giết người, rất cường đại? Hừ hừ, ở trong mắt ta, đây quả thực chó má không phải, ngươi muốn đi ra ngoài đừng nói đúng là nhi tử của ta, ta cũng ngại mất thể diện, nhi tử của ta có thể là phế vật như vậy sao? Chính là mẫu thân ngươi chết đi...

- Câm miệng cho ta, câm miệng cho ta!

Thường Danh Ca nói xong nhằm Diệp Thương Minh chém tới, một ngón tay Diệp Thương Minh nhẹ nhàng, đã đánh bay Thường Danh Ca, Thường Danh Ca máu tươi ồ ồ ứa ra, Diệp Thương Minh vừa cười lạnh, châm chọc nói:

- Nghe thế ngươi liền chịu không được? Muốn cho ta câm miệng, bằng thực lực của ngươi, tu luyện một ngàn năm nữa, cũng khỏi phải nghĩ đến, ta có thể một đầu ngón tay liền thu thập ngươi, thật là phế vật, chỉ biết là giận, có gì dùng đâu.

Diệp Thương Minh bất kể lời của mình mang đến cho Thường Danh Ca kích thích như thế nào, cũng không quản Thường Danh Ca kia trong ánh mắt máu đỏ bắn ra cừu hận, trên người thiêu đốt ra lửa giận hừng hực, tiếp tục nói:

- Muốn cho ta không nói, có thể được, ngươi đem hắn chém giết cho ta xem một chút, nhưng ta xem ngươi, tại sao có thể là đối thủ của người ta, đừng nói trảm giết, chính là liếm giầy cũng không đủ, nhìn chằm chằm ta làm cái gì, sợ? Không dám động? Ta liền nói ngươi đúng phế vật, ngươi còn...

- Câm miệng, ta không phải phế vật!

Thường Danh Ca la lên, sau đó hướng tên Võ Giả kia chém giết, hoàn toàn không có chiêu pháp gì cả, chỉ bằng cổ lửa giận trong lòng, chém ngang chém dọc, bên trái bổ phải, Diệp Thương Minh cứ tiếp tục kích thích, theo như lời nói, một câu so sánh với một câu khó nghe, một câu so sánh với một câu ác độc, tựa hồ dùng trăm ngàn vạn cái dao găm đâm vào trong tim Thường Danh Ca vậy,

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau