Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 1886: Di hoa tiếp mộc.

Võ Nghịch Càn Khôn

Chương 1886: Di hoa tiếp mộc.

Nguồn: Vipvanda

Sưu tầm:

Dịch: Nhóm dịch black

Chương 1886: Di hoa tiếp mộc.

Gần năm mươi mét vuông trong trữ vật giới chỉ, tràn đầy Tinh thần nguyên thạch, lớn nhỏ không đều, Tiền Lỗi thấy khí tức tinh thần uy năng nồng đậm kia, trong lúc nhất thời có chút ngây ngốc, không chỉ bởi vì những thứ tinh thần nguyên thạch này, hơn là bởi vì những thứ tinh thần nguyên thạch này từ đâu mà có.

Nghĩ đến Sở Nam dọc theo đường đi, chỉ cần có cơ hội thôn hút tinh thần uy năng, Tiền Lỗi đoán được một chút, nhưng hắn không rõ những thứ tảng đá này là cái tảng đá gì, thế nhưng có thể chịu tải tinh thần uy năng nồng nặc như vậy.

Suy nghĩ kịch liệt trong lòng, Tiền Lỗi ước định tốt tín hiệu, mang theo cả đám Tử Giang đi sưu tập năng lượng, Quyên trưởng lão thì mang theo Sở Nam, đám người Lôi Nhụy chuyển động chung quanh, mà ở bên trong Trường sanh cửa, đã hoàn toàn oanh động lên rồi, từ chưởng môn đến đệ tử, đều đàng thu thập năng lượng, hoặc là trận pháp, ngoài ra, Diêm trưởng lão, lại càng xuất động, dùng hết uy bức lợi dụ đủ loại thủ đoạn, để cho ở chung quanh Trường sanh cửa thu được một đống lớn dược vật.

Dĩ nhiên, muốn bọn họ không có tâm tư khác, đó là không có khả năng, chẳng qua là nghe Diêm trưởng lão nói ra, bọn họ cầm không được chú ý, vạn nhất "Đen ăn đen" không được, vậy thì sẽ đưa tới đại họa di thiên, nhưng vậy khinh địch buông tha như vậy, bọn họ cũng là không cam lòng, cho nên, bọn họ tính toán trước cùng Sở Nam làm giao dịch, bên trong thì tăng thêm nhân thủ điều tra lai lịch đám người Sở Nam. Lại càng muốn theo dõi Sở Nam, buông câu cá lớn, nếu có thể đi theo hắn tìm được xuất xứ tinh thần nguyên thạch, vậy thì càng tốt hơn, đối với Trường sanh cửa mà nói, tuyệt đối là một lần thực lực bay vọt. Trường sanh cửa biết một chút nội tình, biết đám người Tiền Lỗi lợi hại, mới có chỗ cố kỵ, nhưng đúng người biết còn có rất nhiều, cho nên, có rất nhiều ánh mắt của người theo dõi Tiền Lỗi dùng tinh thần nguyên thạch đổi lấy năng lượng. Sau đó các Tiểu thế lực, đều xuất thủ trước rồi, nhắm ngay đám Tử Giang.

- Tiểu tử, thức thời, vội vàng đem chiếc nhẫn trữ vật trong tay đưa lên, nếu không, đại gia đem ngươi chém thành mười tám khối.

- Các ngươi rành rành, đúng cướp bóc rồi?

- Không sai, chúng ta nhiều người như vậy, một mình ngươi, còn muốn ngất trời sao?

- Có lúc, cũng không phải là nhiều người, là nhất định thắng.

- Nói nhảm gì đấy, nhanh giao ra đi.

Tử Giang xuất thủ, vừa ra tay, giết sạch sẽ, tên đầu lĩnh mới vừa rồi còn nói, còn vẫn duy trì tư thái lớn lối, âm thầm đi theo bọn Tiểu thế lực này, nghĩ tới kiếm tiện nghi, thấy một màn như vậy, cả người lạnh như băng, lúc này Tử Giang lên tiếng quát lạnh:

- Chân tâm thật ý muốn làm ăn, ta dùng tinh thần nguyên thạch tới đổi, muốn đánh chú ý cướp bóc, ta đây cũng chỉ có thể dùng đao rồi.

Tiếng nói vừa dứt, thân ảnh Tử Gang nhanh chóng, hiện ra trước mặt những người đó.

- Các ngươi là muốn làm ăn, hay là muốn đánh nhau đây?

- Chúng ta... Chúng ta là làm ăn.

- Lấy ra.

Những người đó mới vừa tận mắt nhìn thấy Tử Giang giết uy, nào dám có nửa điểm chần chờ, mang toàn thân cao thấp tất cả năng lượng tất cả đều lấy ra ngoài, Tử Giang lưu lại một khối tinh thần nguyên thạch bằng ngón út, sau đó biến mất. Một màn này, không chỉ trên người Tử Giang, cơ hồ mỗi một tên Đại Đạo Tông đệ tử, cũng gặp được chuyện như vậy, hơn nữa cả trong thành, đều mọc lên như vậy. Ba canh giờ, thoáng một cái đã qua, đám người Tiền Lỗi đúng hẹn trở về, trên người mỗi người đều có được năng lượng.

Lúc này thấy đám Sở Nam có hành động như vậy, Quyên trưởng lão, chân mày không khỏi hơi nhíu, trong lòng thì thầm:

- Ba canh giờ, chỉ sợ không ít thế lực bị nhổ tận gốc rồi.

- Các hạ cực khổ rồi.

Sở Nam nhận lấy năng lượng ném vào bên trong không gian, chân thành nói ra, Tiền Lỗi cười nói:

- Sở công tử nói cái gì, chúng ta cũng thật lâu không có hoạt động qua gân cốt, mặc dù những người đó không thế nào, nhưng cảm giác cũng không tệ lắm.

- Đúng rồi, chiếc bút ngươi kia, có công hiệu gì, hoặc là nói ngươi cần hắn có công hiệu gì, còn có cái tài liệu gì, ngươi nói cùng ta nghe một chút, nếu có thể giúp ngươi luyện chế một chiếc.

- Sở công tử còn có thể...

Tiền Lỗi càng thêm khiếp sợ nói, chỉ nói một nửa câu sau đó nuốt sống trở về, ngược lại khẳng định nói:

- Tốt, tài liệu ta có được, đến lúc đó phiền toái Sở công tử rồi.

Ban đầu Tiền Lỗi tế ra chiếc bút kia, nhưng là vì muốn đả thương Sở Nam, hiện tại Sở Nam cũng không hiềm khích lúc trước, nên vì hắn luyện chế lại một lần, trong lúc nhất thời, trong lòng Tiền Lỗi suy nghĩ vô cùng phức tạp, bởi vì đến hiện tại mới thôi, chính hắn cũng không rõ ràng lắm, rốt cuộc là hắn đại biểu Đại Đạo Tông tình người, hay là đám bọn hắn đã bị Sở công tử làm động tình rồi. Nhưng Tiền Lỗi tin tưởng, nếu như Sở công tử có cái gì phân phó, chỉ cần không phải nhằm vào Đại Đạo Tông, bọn họ một đám người khẳng định không chút do dự sẽ theo lệnh đi làm, bất kể phía trước là vách đá tánh mạng, hay là vực sâu không đáy.

- Đây là chuyện tốt mà? Hay là chuyện xấu?

Tiền Lỗi thật không biết, hắn chỉ là theo chân Sở Nam hướng Trường sanh cửa trở về, mà sẽ phải xuất hiện ở cửa thành, đột nhiên cửa thành chật chội vạn phần, bên trong còn có tiếng khóc thê lương, lại còn thanh âm mắng to. Sở Nam nhướng mày, nói ra.

- Trùng hợp? Sợ không phải đơn giản như vậy, trong thành người không ít, còn có người ở cửa thành làm chuyện này?

Sở Nam nhìn về phía Quyên trưởng lão, nói:

- Quyên trưởng lão...

Quyên trưởng lão còn thật không biết phía trước là chuyện gì xảy ra, vội phân phó cho bọn thủ hạ đi trước hỏi cho rõ, mấy phút đồng hồ sau, bọn họ mang về năm hán tử cao lớn, ngoài ra, còn có hai người nữ tử nước mắt lưng tròng. Hai nàng này mặc dù mặt mũi có chút dơ bẩn, đầu còn rối tung, nhưng vẫn có thể nhìn ra được dung mạo hai người rất đẹp, hai nàng vừa muốn đến gần, chợt quỳ rạp xuống trước mặt Sở Nam, nói:

- Cầu xin đại nhân làm chủ cho chúng ta, hai tỷ muội chúng ta sống nương tựa lẫn nhau…

Sở Nam nếp nhăn dâng lên càng nhiều, Quyên trưởng lão là địa đầu xà nơi này, hơn nữa đang ở bên cạnh hắn, hai nàng này hẳn là hướng Quyên trưởng lão quỳ xuống mới đúng, nhưng kết quả lại là như thế, thật giống như các nàng hướng về phía hắn tới vậy. Quan trọng nhất là, trực giác Sở Nam thấy hai người này có cái gì không đúng, đang lúc này, hắn đột nhiên thấy đệ tử mang về hai nàng này hướng Quyên trưởng lão nháy mắt, trong nháy mắt, nghĩ thông suốt một chuyện.

- Cản đường? Trì hoãn thời gian? Còn muốn yên tĩnh?

Sở Nam đoán tới như vậy, nhưng không có ngay mặt vạch trần, phản lộ ra rất có ý tứ, trong lòng thì thầm:

- Nếu đưa tới cửa, ta đây không thu hạ là không được, ta liền tương kế tựu kế, di hoa tiếp mộc một phen.

Nghĩ xong, Sở Nam hỏi hai nàng kia.

- Tốt, ta làm chủ cho các ngươi, các ngươi nói, bọn họ rốt cuộc là như thế nào khi dễ ngươi.

Hai nàng khóc sướt mướt nói hơn nửa ngày, sau đó nói đại khái chính là các nàng mang theo cha bệnh nặng tới trong thành chữa bệnh, ở cửa thành gặp phải năm người này thấy sắc khởi nghĩa, muốn vô lễ với các nàng, các nàng thề không từ, năm người này đã động thủ, trong lúc bối rối đem cha của các nàng giết chết.

- Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ta hận nhất người như vậy!

Sở Nam lạnh lùng nói ra, lần này trong mắt Tiền Lỗi có mê hoặc, Sở Nam cũng là kêu lên người trong Thỏ tộc, hai người dưới tay Thiên tử nghe được Sở Nam gọi đến, trong lòng cũng là kinh ngạc không dứt. Cho tới nay, bọn họ đều là tận lực cùng Sở Nam trực tiếp đối mặt, bởi vì Sở Nam cho cảm giác quá nguy hiểm, nhưng hiện tại Sở Nam gọi hai người, nếu là dám không qua, đây không phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Kết quả là, hai người ngăn chận kinh ngạc trong lòng, hết sức làm ra làm bộ dạng như không có gì, đi tới trước mặt Sở Nam, nói:

- Sở công tử, ngươi có cái gì phân phó?

- Các ngươi đối với chuyện này thấy thế nào?

Hai người làm như không hiểu Sở Nam, không biết Sở Nam chỉ chính là chỉ trong mưu có gạt này, có phải có cái gì âm mưu hay không, hắn còn đang suy nghĩ, Sở Nam lại nói:

- Vậy các ngươi đối với năm nam tử khi dễ nữ tử này thì làm sao?

- Đáng chết!

Một người trong đó nghe được giọng nói Sở Nam lạnh như băng, không chút do dự nói ra, quả nhiên, hắn vừa nói, Sở Nam đã phụ họa nói:

- Các ngươi nói không sai, quả thật đáng chết, vậy thì các ngươi đem bọn hắn giết chết đi.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau