Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 651: Thủy cầu trí mạng

Cảnh Trọng Minh liên tiếp chịu đựng cảnh khiếp sợ cùng khuất nhục, sau đó tự bạo thi triển ra một kích cuối cùng.

Kỳ thật, Cảnh Trọng Minh rất rõ ràng, mặc dù hắn không tự bạo, hắn cũng phải chết là không thể nghi ngờ, tử khí kia đã xâm nhập toàn thân hắn rồi, làm cho tu vi của hắn, lui xuống không biết bao nhiêu cái cảnh giới. Mà khi hắn trở lại Thiên nhất tông, bị tổn thất hơn 3000 tinh anh đệ tử như vậy, hắn phải chết không thể nghi ngờ.

Dù sao cũng đều là chết, Cảnh Trọng Minh tự nhiên sẽ lựa chọn tự bạo, chọn cái chết lẫy lừng.

Cảnh Trọng Minh trước khi chết có một cái nguyện vọng, đó là muốn Sở Nam chết.

Lúc này hắn tự bạo, năng lượng cuồng bạo cuốn lấy Sở Nam, toàn bộ oanh kích ra ngoài. Cảnh Trọng Minh có thực lực sơ giai Vũ Đế tự bạo, cũng không dễ dàng bài trừ, năng lượng tự bạo đánh tới phòng ngự năm màu, trong chớp mắt vỡ vụn.

Tiếp theo đánh trúng thân thể Sở Nam, những tổn thương này cũng không lớn lắm, Sở Nam có thể thừa nhận được.

Lông mày Sở Nam cau lại, với trực giác của hắn, nguy cơ cũng không phải từ nơi Cảnh Trọng Minh tự bạo phát ra.

Sở Nam chú ý tới mặt đất chấn động, không biết Cảnh Trọng Minh trước khi chết, đã thi triển cái dạng công kích trí mạng gì, cho nên Sở Nam muốn lập tức rời xa nơi đây, sau đó "Thiên nhai chỉ xích" vận chuyển tới cực hạn.

Trong lúc Sở Nam thuấn di, chỗ mặt đất kia đột nhiên nứt ra.

Chỗ mặt đất bị nứt ra có một thủy cầu bay thẳng đến Sở Nam, tốc độ so với "Thiên nhai chỉ xích" còn nhanh hơn.

Uy năng của cái thủy cầu kia tản mát ra làm cho đám cường giả cùng ma thú cũng không cảm giác được.

Nhưng Sở Nam lại cảm giác được cái thủy cầu kia khủng bố vô cùng, Sở Nam cảm thấy, đây không phải là một cái thủy cầu, mà là một vùng nước biển áp súc thành vậy.

Thủy cầu một khi bạo tạc nổ tung, có hạng uy lực gì, tuyệt khó tưởng tượng được.

- Nơi này cũng không có dòng sông, dòng suối, cái thủy cầu kia làm nào áp súc được như vậy?

Sở Nam thầm nhủ trong lòng, thân thể cũng không có dừng lại, hắn dốc sức liều mạng thi triển "Thiên nhai chỉ xích ", còn bản thân mình tăng thêm một đạo phòng ngự.

Một lát sau, thủy cầu cách Sở Nam không đến ngàn mét.

Sở Nam quát:

- Đại ngốc, để cho đám ma thú kia công kích cái thủy cầu này!

Nhất thời, đám ma thú liền nhắm thủy cầu phóng đi, nhưng ma thú đụng vào thủy cầu, một điểm tác dụng trở ngại đều không có, liền trực tiếp vỡ vụn thành huyết nhục.

Một đầu ma thú, ba đầu, mười đầu, trên trăm đầu ma thú cùng một chỗ đánh tới, vẫn chỉ có loại kết quả này.

Thủy cầu tốc độ, không giảm chút nào.

Mà trong đầu Sở Nam, đột nhiên hiện lên một ý niệm, hắn nghĩ tới Bát Nhã dung viêm của mình cũng đến từ lòng đất, cái thủy cầu kia là do áp súc từ nước, có thể cũng đến từ lòng đất hay sao?

Ý nghĩ này lóe lên, Sở Nam cũng đã khẳng định thủy cầu này đến từ lòng đất, lúc trước mặt đất có dị biến, không phải là dấu hiệu này sao?

Sở Nam đoán không sai, cái khỏa thủy cầu kia đích thật là bị Cảnh Trọng Minh dùng bí pháp chế tạo ra, sử dụng nước xác thực là nước từ trong lòng đất, lúc này, tòa thành Nam Cung gia tất cả giếng nước đều khô cạn, đại địa cũng sụp đổ.

- Nước trong lòng đất sao?

Sở Nam thầm nghĩ.

- Ta dùng lực lượng áp súc tử khí, Cảnh Trọng Minh dùng cái bí pháp gì? Hơn nữa, hắn đã chết, thủy cầu còn như mũi tên, đuổi giết ta!

Sở Nam đối với bí pháp của Cảnh Trọng Minh cảm thấy hứng thú, nhưng bây giờ không phải lúc tìm tòi nghiên cứu, Sở Nam đầu óc điên cuồng vận chuyển, nghĩ đến cách giải quyết cái thủy cầu này.

- Ta cũng đem Bát Nhã dung viêm áp súc thành hỏa cầu?

Ý nghĩ này mặc dù tốt, cũng có hữu dụng, thế nhưng thời gian không kịp, thủy cầu cách hắn không đến 600 m, lập tức có thể đánh lên trên người của hắn.

Lúc này, trong đầu Sở Nam lại hiện lên ý nghĩ Mộc khắc thủy, hắn không chút do dự sử dụng trọng lực gấp ba, thân thể rơi thẳng xuống, hai chân quán chú hơn mười sóng lực lượng, hướng dưới mặt đất rơi xuống, hắn mượn nhờ đại địa chống cự thủy cầu.

Lạc Tiêm Nhi nhìn thấy Sở Nam gặp nguy, tuy nàng cũng không có cảm giác được cái thủy cầu kia uy năng khủng bố, nhưng nàng rõ ràng, có thể bức Lâm Vân đến tình cảnh này, khẳng định không đơn giản.

Bởi vậy, Lạc Tiêm Nhi cũng nhảy lên không trung, lấy ra một thanh băng kiếm, sau đó thanh băng kiếm này cấp tốc xoay chuyển, đánh ra một cổ lực lượng đóng băng, muốn đem thủy cầu đông cứng lại, nhưng mà sau đó, Lạc Tiêm Nhi sắc mặt đại biến.

- Không thể đóng băng được sao?

Lúc này Lạc Tiêm Nhi cũng không tin, trong miệng phun ra máu huyết, vận dụng nguyên lực mênh mông thi triển ra vũ kỹ trấn phái, trên bầu trời tràn ngập ra một cổ Huyền Băng. Lần này, rốt cục có chút biến hóa, cái thủy cầu kia mặt ngoài rốt cục cũng bị đông cứng lại, thế nhưng sau đó bị bài trừ, thủy cầu tiếp tục lao tới Sở Nam.

- Ân?

Lạc Tiêm Nhi kinh ngạc vô cùng, nàng cũng không dừng lại thân hình, băng kiếm không ngừng chém ra, nơi thủy cầu rơi xuống xuất hiện một tầng tầng băng thạch, thậm chí đó còn là băng sơn, một khối tiếp một khối chống đỡ.

Nhưng ngay cả băng thạch, băng sơn, hoàn toàn không ngăn được thủy cầu, lúc này thế đi của thủy cầu cũng không giảm, Lạc Tiêm Nhi rốt cục cảm thấy cái thủy cầu kia đáng sợ rồi, nhưng nàng cũng không có buông tha, không ngừng thi triển vũ kỹ ngăn lại.

Lúc này thủy cầu cách Sở Nam chỉ còn 400m.

Sở Nam đã rơi xuống đất, sau đó tiến vào phiến đại địa, thân thể Sở Nam vòng xoáy xoay tròn, sau đó cấp tốc hướng ra phía ngoài khuếch tán ra.

Ở trong lòng đất 10m, trăm mét, 300m...

Thân thể Sở Nam cường hãn, vòng xoáy kéo lấy đại địa xoay tròn, dần dần có chút không chịu nổi, nhưng hắn không có dừng lại, tất cả năng lượng trong thân thể gồm năm chủng dị hỏa, hai chủng dị thủy, diệt nguyên minh đằng vv… đều phóng thích ra, vòng xoáy điên cuồng xoay tròn hướng chỗ sâu trong òng đất lao đi, lúc này trong lòng Sở Nam thầm nghĩ:

- Thời gian, nếu như có thể có nhiều thời gian hơn nữa, cố gắng, ta có thể...

Lúc này Lạc Tiêm Nhi thi triển ra tòa băng sơn cuối cùng, bởi vì thủy cầu xuyên qua cái tòa băng sơn này, lao xuống đất rồi.

Trong nháy mắt, hai mắt Lạc Tiêm Nhi mở to.

Cái thủy cầu kia không có giống như trước kia, giống như nàng suy nghĩ vậy, trực tiếp xuyên qua băng sơn lao xuống đại địa.

- Ngăn cản, làm năng lượng thủy cầu giảm bớt?

Lạc Tiêm Nhi thì thàm, lại có chút không tin, theo thời gian trôi qua, trọn vẹn mười phút trôi qua, thủy cầu vẫn chưa có vượt qua băng sơn, lúc này thủy cầu cùng băng sơn ma sát tạo ra hỏa hoa, Lạc Tiêm Nhi vảm thấy nghi hoặc, nàng dám xác định, ngăn trở lực lượng thủy cầu, tuyệt không phải là lực lượng của nàng.

- Là ai đang âm thầm tương trợ ta sao?

Sở Nam không biết rõ tình huống bên ngoài, hắn đã chui vào lòng đất bảy trăm thước, phạm vi vòng xoáy cũng đạt gần 2000m, đương nhiên, 2000m này chỉ là mặt ngoài đại địa, mà bên trong phạm vi vòng xoáy càng chật vật, cách Sở Nam 2~3m.

Lúc này thân thể Sở Nam bắt đầu rướm máu, thân thể bị đè ép.

Trong trường hợp này, Sở Nam vẫn còn rơi xuống, vì mạng sống, hắn không thể không lao xuống.

Lúc này tốc độ đào đất càng ngày càng chậm, đạt độ sâu chín trăm mét, thân thể Sở Nam bắt đầu vặn vẹo.

Nếu không phải Sở Nam tu luyện qua thần hành bách biến cùng Càn Khôn cửu chuyển, ngoài ra thân thể Sở Nam tràn đầy lực lượng sinh mệnh lực, hiện tại, thân thể Sở Nam đã bị đập vỡ rồi.

- Thủy cầu còn không có rơi xuống sao? Chuyện gì đã xảy ra?

Sở Nam rốt cục có cảm giác có gì đó không đúng, ý niệm trong đầu vừa dứt, cái thủy cầu kia đã phá vỡ băng sơn, chui vào trong lòng đất, cái tòa băng sơn này cũng không thể ngăn cản nổi.

Thủy cầu vừa lao vào vòng xoáy, thân thể Sở Nam ở cách 900m phun ra một ngụm máu tươi.

- Đến rồi!

Lúc này trong ánh mắt Sở Nam tinh quang bắn ra, chiến ý xông thẳng lên trời.

Cái thủy cầu kia muốn rơi thẳng, lại bị vòng xoáy xoay tròn ngăn lại, thủy cầu liên tục phá hủy vòng soáy.

Lúc này vòng soáy trở thành một bãi nước bùn.

Thủy cầu cũng không có ảnh hưởng gì, thẳng đến 300m, thủy cầu mỗi phá hư một đạo vòng xoáy, đều cũng bị tiêu hao không ít uy năng, càng rơi hướng, thủy cầu cũng càng lớn, uy năng tiêu hao, càng ngày càng nhiều.

Sở Nam tại hướng 1000m, thân thể hắn đã trở thành một huyết nhân.

Lúc này thủy cầu truy đến, đường kính đã to chừng hai mươi mét.

Sở Nam tự nhiên cảm giác được uy năng thủy cầu yếu bớt, hắn lấy ra một khỏa nguyên hạch nuốt xuống, sau đó muốn tiếp tục lao xuống. Lúc này thân thể Sở Nam mặc dù đau đớn, nhưng hắn thực sự mừng thầm:

- Chiêu này, quả nhiên hữu dụng, đợi thủy cầu đuổi tới 1000m, uy năng còn thừa không nhiều.

Nhưng vào lúc này, thủy cầu không rơi xuống nữa, mà đột nhiên nổ tung.

Oanh!

Đại địa gào thét!

Sở Nam chế tạo vòng xoáy đại địa, ầm ầm bị tạc hủy, tạo ra vũng bùn roei lên, lại rơi xuống, rơi vào đám ma thú, cùng võ giả, trực tiếp đánh ra lỗ máu, lúc này có rất nhiều ma thú cùng võ giả bị giết chết.

Một cổ năng lượng kinh người, bay thẳng tới Sở Nam, diệt nguyên minh đằng trên người Sở Nam, cùng các loại phòng ngự lập tức biến mất, Sở Nam xoay tròn lấy thân thể, cũng dừng lại phun ra mấy ngụm máu tươi, thân thể gãy cong lên.

Tĩnh

Yên tĩnh

Lúc này Lạc Tiêm Nhi nhìn vào đám nước bùn, nàng cảm giác được cỗ uy năng vừa rồi vô cùng kinh khủng, thân thể ngăn không được mà run rẩy, xa xa vẫn còn có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, lại làm cho mọi người có cảm giác hít thở không thông.

- Lâm Vân hắn... Với tư cách đệ tử của hắn, chắc có lẽ không dễ dàng chết như vậy?

Trong lòng thầm nghĩ, hai tay của Lạc Tiêm Nhi không có dừng lại, nguyên lực phóng xuất ra, cái đầm lầy kia lập tức bị đông thành băng đất, sau đó từng khối từng khối bị quét dời đi.

Rất nhanh sau đó, Lạc Tiêm Nhi đào ra 400m đầm lầy, nhưng nàng nhìn thấy vẫn chỉ là đầm lầy, mà hướng xuống, đóng băng đầm lầy càng ngày càng khó khăn, có thể Lạc Tiêm Nhi không có buông tha, nhưng lúc trước vì ngăn cản cái thủy cầu kia, nguyên lực nàng gần như khô kiệt, lúc này, nàng đã uống đan dược, khôi phục lấy nguyên lực, muốn đem Sở Nam móc ra

Điệp Y Tiên Tử cùng đám Huyền Băng môn đệ tử, tất cả đều tới, gần trăm Huyền Băng môn đệ tử, đứng sau lưng Lạc Tiêm Nhi, đóng băng đầm lầy, vận chuyển từng khối đất đi. Còn Điệp Y Tiên Tử không giúp đỡ được cái gì, nhưng nàng lại thổi ra tiếng địch, khúc âm thanh du dương, giống như ôn tuyền, làm cho tinh thần mọi người tăng lên.

Đồng thời, Điệp Y Tiên Tử âm thầm cầu nguyện:

- Ngươi không nên có việc gì, ngươi còn chưa có tìm được cha ta, ngươi còn thiếu nợ ta ba điều kiện, ngươi còn chiếm nụ hôn đầu của ta...

500m, 600 m, 700 m...

Lạc Tiêm Nhi sắc mặt biến sắc.

- Lâm Vân đến tột cùng chui xuống lòng đất bao nhiêu mét? Mà vòng xoáy lớn như vậy, điều này nhân lực có khả năng làm sao?

Lúc này Lạc Tiêm Nhi cũng rõ ràng, Lâm Vân chui xuống càng sâu tình cảnh càng nguy hiểm, phải mau chóng đưa hắn ra

Mà ở dưới đáy, Sở Nam đã lâm vào hôn mê, cả thân thể, thê thảm vô cùng, thân thể bị đầm lầy bức ép, mà màu sắc đầm lầy, không phải là màu vàng đất, mà là mầu máu tươi đỏ sậm, là máu tươi từ trong cơ thể hắn chảy ra.

Thủy cầu bạo tạc nổ tung, vòng xoáy đại địa lập tức bị phá hư, uy năng khủng bố tiến vào thân thể hắn, giống như có vô số lực lượng, muốn đem Sở Nam nghiền ép thành thịt vụn.

Mà ngay cả sinh mệnh lực nhiều lần cứu Sở Nam, cũng bị uy năng đánh tan, khiến cho sinh mệnh lực không xuất ra được tác dụng. Lúc này nguyên lực lực lượng trong cơ thể Sở Nam, tất cả đều bị quét sạch, cả thân thể giống như là bị đánh nát vậy.

Nếu như tiếp tục duy trì trạng thái như vậy, đợi đến lúc sinh cơ đứt đoạn, Sở Nam chân chính tử vong

Cũng may, trước khi Sở Nam hôn mê đã uống một khỏa nguyên hạch Vũ Đế.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau