Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vũ Nghịch Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 673: Sát Hài, hung Thủy Hải Vực

Nhóm dịch: Black

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Sở Linh Vân cúi đầu nhìn lại, quả nhiên là vẫn còn bẩn, so với nàng lúc trước chưa lau còn muốn bẩn hơn, Sở Linh Vân cũng không chút do dự lau lần nữa.

- Bẩn!

- Bẩn!

- Vẫn bẩn!

...

Sở Linh Vân không biết lau bao nhiêu lần, mỗi một lần lau khô sạch sẽ, Bạch bà bà nói ra "Bẩn ", giầy kia liền bẩn vô cùng, Sở Linh Vân liền lại lau giầy, cũng vô oán vô hối, mẫu thân Linh Vân ở bên cạnh thấy vậy nước mắt chảy ra.

Sau một canh giờ, Sở Linh Vân dừng tay, đang đợi Bạch bà bà nói chuyện, nàng lần nữa lại lau giầy.

Song lần này, Bạch bà bà cũng không nói "Bẩn " nữa, mà nói:

- Lão thân cần một người nấu cơm giặt quần áo.

- Vãn bối nguyện ý.

Linh Vân tự nhiên đồng ý, vì an nguy mẫu thân, cũng vì muốn lần nữa gặp lại hắn, Bạch bà bà gật đầu, nói:

- Vậy thì cùng lão thân đi thôi.

Dừng một chút, tay phải Bạch bà bà tùy ý gãi gãi, lập tức liền có mấy cây thảo dược bay đến trong tay Bạch bà bà, ngón tay Bạch bà bà đảy máy cây thảo dược về phía Linh Vân, nói:

- Nuốt vào, mang theo mẫu thân ngươi.

- Cảm ơn tiền bối.

Bạch bà bà vẫn bất động thân sắc, đi thẳng về phía trước, Sở Linh Vân nuốt vào thảo dược, thương thế trên người lập tức rút đi, máu tươi cũng ngừng chảy, một chút vết thương cũng không có, Linh Vân kinh ngạc, một hồi lâu trở lên thẫn thờ, nhìn Bạch bà bà, trong đầu nghĩ đến hai chữ "Cao nhân".

- Nha đầu, còn không mau lên? Nếu là theo không kịp lão thân, khi xảy ra chuyện gì, lão thân không để ý tới.

Nói xong, Bạch bà bà hừ một tiếng, Linh Vân vội vàng đở mẫu thân đi theo.

Trên biển mênh mông, không có sóng, ba chiếc thuyền lớn, có trên trăm chiếc thuyền bao vây vào giữa, người trên thuyền chung quanh, đang quát lên:

- Giết chết người ngoại lai, giết sạch những người ngoại lai, đem bọn họ chìm xuống đáy biển để cá mập ăn thịt.

Bọn họ đang nói, một người phi trên không trung, chính là Tử Vũ Hoàng mang theo cao thủ Thần khí phái bay ở trên biển, lạnh giọng quát lên:

- Chúng ta chỉ cần một mảnh đất đặt chân là được, các vị vì sao phải bức bách?

Vừa dứt lời, đám người chung quanh có ba người bay vọt ra, tu vi ba người này trong đó có hai người là cao cấp Vũ Hoàng, còn một người sơ cấp Vũ Hoàng.

- Ép ngươi thì thế nào?

- Vậy thì đừng trách Lão Tử không khách khí.

- Không khách khí? Ha ha ha... Chỉ bằng mấy người các ngươi, còn dám ở trước mặt lão phu rống to?

Còn tất cả mọi người chung quanh cười như điên, trong tiếng cười, tràn đầy miệt thị, châm chọc, giết chóc.

Trong lúc này, trên mặt biển bình tĩnh không có sóng, đột nhiên vọt lên một đạo sóng dữ vạn trượng, ba tên Vũ Hoàng kinh kia hãi, nhì thấy một con Thủy thú khổng lồ, chính là san hô huyền cá voi xanh, mà trên thân của san hô huyền cá voi xanh, còn có một thân ảnh đứng thẳng yểu điệu.

Chính là Tử Mộng Nhi.

Tử Mộng Nhi cùng Sở Nam chung đụng thời gian lâu nhất, hiểu được vì sao Sở Nam có thể trưởng thành nhanh như vậy, nàng vì để cho thực lực của mình tiến nhanh, có gắng đuổi theo cước bộ của Sở Nam, vì vậy, đoạn đường đi tới, Tử Mộng Nhi cũng để cho San hô huyền cá voi xanh chở nàng lặn xuống, ở phía dưới nước biển tu luyện.

Ở hoàn cảnh này tu luyện hỏa nguyên lực, cảm giác đau đớn, thật sự khó có thể tưởng tượng.

Nhưng Tử Mộng Nhi tiếp nhận rồi, chấp nhất ở phía dưới nước biển tu luyện, công sức bỏ ra cố nhiên rất nhiều, nhưng thu hoạch cũng không ít, trong thời gian, Tử Mộng Nhi đã tấn thăng đến cao cấp võ tướng, sở tu chi hỏa, cũng đến cực dương hỏa đỉnh.

Tử Mộng Nhi vừa ra tới, dung mạo nhất thời hù dọa mọi người bốn phía kinh hô, lập tức có tiếng thanh âm truyền ra.

- Đem cô gái này bắt trở về, làm võ nô đấu giá, nhất định có thể bán giá tốt.

- Còn có Thủy thú kia, cũng không thể bỏ qua.

- Phát tài rồi, phát tài rồi.

...

Đủ loại thanh âm vang lên, Tử Mộng Nhi lạnh lùng nói:

- Trong lúc ta đếm tới ba, các ngươi cút mau, nếu không, chết!

- Đến đến ba sao? Muốn chúng ta chết? Ha ha ha... điều này thật tức cười, bé con, chẳng lẽ ngươi không biết, ngươi đã là món ăn trên miệng chúng ta sao? Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không để cho ngươi thương tổn, nếu không cũng không đáng giá, hi vọng mang ngươi đến một nới, giá tiền có thể tăng gấp trăm lần.

- Một!

- Ơ, thật đúng là tính ra, ta phải sợ nha.

- Hai!

- Ba! Ta giúp ngươi đếm, ngươi mau tới giày xéo ta đi, đến đây đi, ta cũng đã đợi không kịp.

Một nhóm người cười nói, ba tên Vũ Hoàng trên không trung kia, cũng vẻ mặt tươi cười, một chút cũng không đem đám người Tử Vũ Hoàng để vào trong mắt.

Lúc này trong mắt Tử Mộng Nhi hàn quang chợt lóe, hai hàm răng nhảy ra một chữ.

- Ba!

Cuối cùng một âm tiết rơi xuống, những người đó còn đang cuồng tiếu, bất chợt thấy cá loại mầu sắc đầy trời vây quanh.

Lúc này đám người này nhất thời ngạc nhiên ngây người, sợ hãi.

Còn ba tên Vũ Hoàng ở trên không trung kia, trấn định vẻ mặt, lại càng không khách khí, trực tiếp ném tới một chồng phù, nổ ba người đầy bụi đất, ba người này vừa muốn phản công, nhưng bị một đám Ngọc Chi con san hô màu trắng tầng tầng vây quanh.

Tam đại Vũ Hoàng, tự nhiên sẽ không lập tức chết đi, nhưng những người đó trên thuyền đều vô cùng thảm, Ngọc Chi con san hô bắt đầu tru diệt, tiếng kêu thảm thiết vang động ở cả trên mặt biển, mùi máu tươi truyền ra, bọn họ khống chế cá mập cuồng bạo, biển rộng thú dử lao đến, trong nháy mắt, thuyền hủy người mất.

Song, đám cá mập thú dử này mãnh liệt cũng không dám công kích ba chiếc thuyền lớn của Thần khí phái, san hô cá voi xanh rống to một tiếng, làm cho ba tên Vũ Hoàng biết bản thân đá đến thiết bảng rồi, bọn họ căn bản không có nghĩ đến, bọn người ngoại lai này lại có lá bài tẩy như thế.

Lại có một người hô lên:

- Người ngoại lai, ngươi phải nhớ đặt chân ở hung Thủy Hải Vực, thì không thể đắc tội tam đại gia tộc chúng ta, người ở trong gia tộc tu vi so với chúng ta cao hơn còn còn nhiều, rất nhiều, gia chủ lại có thực lực Vũ Đế cường giả, ngươi không vội vàng giết chúng ta, nếu không, các ngươi chỉ còn táng thân ở hung Thủy Hải Vực mà thôi.

- Vũ Đế? Chưởng môn nhân chúng ta giết Vũ Đế cường giả như tàn sát chó, chỉ là Vũ Đế mà cũng dám lớn lối sao.

Tử Vũ Hoàng rống lớn, làm cho thân thể ba tên Vũ Hoàng chấn động, còn thanh âm Tử Mộng Nhi lạnh như băng truyền ra.

- Một người sống cũng không lưu!

Lý Hạo, Thần chiến, Lạc đao, đám người Mã quân ngự thuyền giết ra, Thiết Thương Hùng lại càng điên cuồng hét lên không dứt.

Những người đó có chủ động bước xuống biển, muốn mượn đường Thủy trốn theo, trong lúc này, dưới nước đều là Ngọc Chi con san hô.

Lúc này, trong lòng bọn họ tràn đầy tuyệt vọng.

Tử Mộng Nhi vừa tiến vào đáy biển, tiếp tục tu luyện, nàng thầm nhủ trong lòng:

- Ngốc tử, ta sẽ cố gắng, ngươi ngàn vạn lần không xảy ra chuyện gì nhé, hãy chờ ta.

Lúc này tại biên cảnh Bắc Tề quốc cùng khánh quốc, bên trong một cái trang viên, có động thiên dưới đất, bên trong có mấy ngàn người đang huấn luyện. Lúc này có một nam tử tuấn dật, chân mày có chút hơi nhíu lại, nói:

- Lúc này trên biên cảnh càng ngày càng không bình thường, chuẩn bị không tốt, lúc nào cũng có thể khai chiến, chúng ta cần vội vàng hoàn thành mục tiêu, sau đó rút lui đến Tự Do Trấn.

- Chẳng qua là cái mục tiêu này, hiện tại chúng ta còn...

Người này nói một nửa, sau đó ngừng lại, nếp nhăn lại thêm dầy.

Đột nhiên, nam tử tuấn dật nói:

- Bạch Cốt, đại ca không phải đã nói, ở Bắc Tề quốc có thể tìm được một người tên là Phú Sơn Nhân hỗ trợ sao?

Bạch Cốt sắc mặt vui mừng, nói.

- Đúng, chủ nhân nói qua.

- Tốt, lập tức đi tìm Phú Sơn.

...

Mà lúc này, Sở Nam đã tới dưới chân núi Thiên Nhất Sơn.

Lúc Sở Nam cách Thiên Nhất Sơn không xa, dáng lùn lão giả đã đi tới chỗ ở của Nam Cung gia, nhưng điều hắn thấy là một mảnh hoang vu, không có chút sinh cơ nào, đồng thời, dáng lùn lão giả cũng không có cảm giác được tử khí.

Điều này làm cho dáng lùn lão giả rất nghi ngờ.

Dáng lùn lão giả dùng thần niệm bao trùm ra ngoài, bên trong phương viên vạn thước, đều không có tánh mạng tồn tại, khẽ cau mày, thầm nghĩ:

- Lão phu đã tới chậm, Lâm Vân, Thanh Phượng, lão phu thề phải đem các ngươi chém giết!

Mặc dù không có cái gì, nhưng dáng lùn lão giả cũng không có lập tức rời đi, mà tỉ mỉ xem xét hiện trường.

Dáng lùn lão giả nhìn lại dấu vết băng sơn, xem đất đai khô cằn, xem từng đạo vết kiếm, sau ba canh giờ, dáng lùn lão giả mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phương xa, thì thầm:

- Lâm Vân, ngươi hiện tại ở nơi đâu?

Dáng lùn lão giả nghĩ đến nát óc, cũng không nghĩ tới Sở Nam to gan lớn mật, đi đến Thiên Nhất Sơn như thế, dáng lùn lão giả nhìn một chút phương hướng, sau đó hướng phí Bắc lao đi.

Lúc này, Sở Nam vẫn còn tiếp tục hướng vào sâu trong lòng đất lặn xuống, cùng lúc đó, hắn nghĩ lại tình cảnh chém giết của mấy ngày trước, sau đó Sở Nam nói:

- Ta nhất định phải tìm được phương pháp khống chế dục hỏa cùng lửa giận!

Sau đó, bên tai Sở Nam lại một lần nữa vang lên thanh âm:

- Thanh âm này cùng ta quan hệ sâu xa? Vì sao tại Bạch gia thôn, chẳng bao giờ hiện tại trong óc của ta? Vạy nó đến tột cùng là cái gì?

Giống như trước, Sở Nam không có tìm được đáp án, sau đó hắn cũng không đem để ở trong lòng, thầm nghĩ:

- Không biết đại ngu hiện tại cách Thiên Nhất Sơn còn xa lắm không, hi vọng hắn có thể chạy tới.

Sáng sớm hôm sau, Sở Nam rốt cục đã dưới chân núi tới Thiên Nhất Sơn.

Lúc này, Sở Nam đã xâm nhập vùng đất 3000 m.

Dưới đất 3000 m, Thổ nguyên lực rất là nồng hậu, Sở Nam một đường hút lấy, vì đại chiến kế tiếp, hắn để dành không ít nguyên lực, hơn nữa trải qua Ngũ Hành tương sinh, nguyên lực cũng đạt tới trình độ kinh khủng, nếu như chỉ từ số lượng nguyên lực mà nói, so với sơ giai, trung giai Vũ Đế còn nhiều hơn.

Hơn nữa, Ngũ Hành tương sinh có diệu dụng, Sở Nam loáng thoáng cảm giác được.

Dĩ nhiên, Sở Nam thừa nhận thống khổ cũng không nhẹ, 3000 m dưới đất, cả vùng đất lực đè ép đã dị thường kinh người, Sở Nam không có lén lén lút lút từ dưới đất ẩn vào Thiên Nhất Sơn, lúc trước cần giấu diếm, hiện tại đã không cần nữa rồi.

Sở Nam không có thi triển Thần hành bách biến, biến hóa thành Cảnh Trọng Minh hoặc là đám người Huyễn ngộ, hắn lấy diện mục thật sự, hướng đại môn Thiên Nhất Sơn đi tới, thủ vệ đệ tử Môn Thiên Nhất tông, so với lần trước Thiên Nhất Sơn đại hội, tu vi lại cao hơn một tầng, là cao cấp võ vương.

Ở bên trong bốn gã cao cấp võ vương, một người mập mạp đang nói:

- Ai, tối hôm qua vừa tu luyện suốt cả đêm, tiếp tục như vậy, còn muốn nữa sống hay không.

- Đúng đấy, nhưng chúng ta là Thiên Nhất tông đệ tử, bây giờ lại phải khổ tu giả như vạy, không ngừng tu luyện, không tu luyện cũng chưa có nguyên thạch, không có võ bí quyết, hơn nữa, tu luyện xong còn phải canh cửa.

- Còn không phải là tên Thần khí phái Lâm Vân kia gây ra tai họa, ta nghe sư phụ nói, Thiên Nhất Sơn chúng ta có đại nhân vật, để cho Lâm Vân chém giết không ít!

- Lâm Vân kia thật đúng là một tai tinh, là khắc tinh Thiên Nhất tông, làm sao giết cũng giết không chết, ngược lại hắn càng ngày càng mạnh, thật không biết thân thể Lâm Vân là do cái gì tạo thành.

- Người ta thân có Ngũ Hành, nếu ta có Ngũ Hành nguyên lực, so với Lâm Vân còn muốn lợi hại hơn gấp mười lần.

- Ngươi mới mười lần? Thật là không có tiền đồ, Lâm Vân là một Vân La Môn củi mục, ta ít nhất có thể so với hắn lợi hại gấp trăm lần!

- Ha ha ha...

Bốn người cười lên, lúc này Sở Nam thu liễm hơi thở đi đến, bốn người phản xạ nói:

- Người tới là người phương nào, có chuyện gì? Nếu như vô sự, cút nhanh đi.

- Thần khí phái chưởng môn nhân Lâm Vân, đến phá núi

Sở Nam nhàn nhạt nói, hai chữ "Đá Sơn", khi Sở Nam nói xong, không có chút ba động nào.

- Cái gì Lâm Vân, chưa từng nghe qua, cút nhanh lên...

Mập mạp phun ta từ "Cút" được một nửa, thân thể tựa như bị sét đánh, ngây ngốc như tượng gỗ, chỉ vào Sở Nam, run run:

- Lâm Vân, ngươi chính là Lâm Vân sao.

26-03-2013, 10:34 PM

Vũ Nghịch Càn Khôn

Tác giả: Chúc Long Ngữ

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau