Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu - Chương 121: Tương Kế Tựu Kế

"Người đàn bà thối tha, tao đang nói mày đó con tiểu tam kia! Mày là loại tiểu tam, loại hạ tiện! Dám cướp người đàn ông với tao, tao thấy là mày đã chán sống rồi! Hôm nay bà đây không xé quần áo của mày ra cho thiên hạ nhìn, bà đây sẽ không gọi là XXX nữa.”

Người phụ nữ trung niên vừa nói xong, kéo hai tay của cô gái về phía bà ta, rồi bắt đầu ra sức xé quần áo trên người của cô.

Thấy thế, những người vây xem ở xung quanh ồn ào hít một hơi, nhưng không ai bước lên ngăn cản người phụ nữ trung niên hung ác kia, tất cả mọi người đều ôm tâm trạng đứng xem kịch vui. Ngay cả người đàn ông khiến cho hai người phụ nữ gây náo loạn ở sân bay cũng không tự chủ mà lui ra xa, giữ một khoảng cách, sợ mình sẽ bị vạ lây.

Nghe bà ta thề độc như vậy, trong nháy mắt sắc mặt của cô gái liền thay đổi. Cô ta ra sức túm chặt lấy quần áo của mình, không cho bà ta thực hiện được, nhưng mà thân hình nhỏ bé của cô không phải là đối thủ của người phụ nữ trung niên, chỉ một lát sau chiếc áo của cô đã bị kéo lên khuỷu tay.

“Tao muốn mọi người nhìn thấy rõ ràng cái cơ thể dơ bẩn của mày, để tao xem sau này mày dám ra ngoài quyến rũ đàn ông nữa không! Loại đàn bà đê tiện, dám tranh giành đàn ông với tao, tao sẽ khiến mày không chịu nổi!”

Đáy mắt của người phụ nữ trung niên chợt loé lên sự thâm độc, rồi chỉ nghe thấy “Xoẹt——!' một tiếng, chiếc áo của cô gái bị bà ta xé thành hai mảnh.

Xung quanh có những tiếng chỉ trỏ khiến cho cô gái đỏ mặt lên, nhưng mà cô ta quật cường không chịu rơi nước mắt, chỉ lạnh lùng nhìn người phụ nữ trung niên, cạnh khoé nói: “Không quản được chồng của mình là do bà không có bản lĩnh, không có phẩm hạnh lại còn ra đây gây chuyện xấu hổ như vậy! Theo tôi thấy, bà nên đâm đầu vào đâu chết luôn đi cho rồi!” Nói xong, cô ta lấy hai nửa chiếc áo quấn quanh, hất hàm nhìn bà ta với ánh mắt kiêu ngạo.

"A! Mày còn dám mắng tao! Được, hôm nay tao không lột sạch mày, thì tao làm con mày!” Người phụ nữ trung niên thở gấp, lúc tay chân đang muốn đụng vào chiếc váy ngắn của cô, thì đột nhiên có một tiếng quát truyền tới.

"Dừng tay!"

Một giọng nói lạnh lùng và tức giận, lạnh lẽo tới mức không có chút nhiệt độ nào.

Tất cả mọi người đều nhìn lại theo tiếng nói đó, sau khi nhìn thấy thì ngây ngẩn cả người.

. . .

Đôi mắt đen láy của Nhiếp Tử Phong xuyên thấu qua chiếc kính râm, đang vô cùng tức giận, nhất là khi anh nhìn thấy chiếc áo của cô gái bị lột ra lộ nội y kêu gợi màu đen ở bên trong, nhất thời ánh mắt của anh khó coi tới cực điểm.

Anh nhanh chóng cởi chiếc áo khoác Armani trên người mình ra, sau đó ném về phía sau cho quản gia, quản gia lập tức hiểu ý cầm áo khoác lên khoác vào vai của cô gái, đồng thời cũng kéo cô về bên này.

“Cô chủ, cô không sao chứ?”

Lời nói lo lắng của quản gia vang lên, khiến cho Lạc Thuần đang kinh ngạc vì sự xuất hiện của bọn họ lại càng kinh ngạc hơn.

Cô chủ?

Cô ta nhíu mày nhìn về phía Nhiếp Tử Phong đang ngồi xe lăn, nhìn anh đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.

Mái tóc đen rũ xuống, chiếc kính râm che hết hơn nửa khuôn mặt, mặc dù không nhìn thấy rõ mặt của anh, nhưng theo trực giác của cô ta, người đàn ông này nhất định nhìn sẽ rất đẹp trai. Mặc dù anh mặc áo sơ mi màu đen và quần tây tối màu, nhưng trên dưới toàn thân đều là những hàng hiệu đẳng cấp, vừa nhìn là biết có giá xa xỉ rồi!

Chỉ tiếc một điều, lại là người tàn phế. . .

Nghĩ tới đây, trong nháy mắt dưới đáy mắt của Lạc Thuần thoáng thở dài một cái.

Mà đồng thời trong lúc cô ta đang đánh giá anh, thì Nhiếp Tử Phong cũng đang đánh giá cô ta.

Cô ấy đã thay quần áo khi nào?

Đôi mắt như chum ưng của anh nhìn chằm chằm vào chiếc áo bị xé rách, và chiếc váy ngắn chỉ che được cái mông của cô, ánh mắt của Nhiếp Tử Phong càng tối lại, vẻ mặt càng sa sầm. Giữa lúc anh đang muốn mở miệng để chất vấn cô đang xảy ra chuyện gì, thì người phụ nữ trung niên đã phản ứng kịp, bắt đầu vùng lên:

“À, thì ra mày còn có cả gian phu nữa sao! Đồ đê tiện! Mày đúng là không biết xấu hổ!” Chửi cô gái kia xong, người phụ nữ lại quay đầu lại xông tới bên cạnh của người đàn ông quát: “Câu nhìn một chút, đây là tình nhân bé nhỏ của cậu! Mới xuống khỏi giường của cậu, đã trèo lên giường của người đàn ông khác tốt hơn! Không ngờ là một người tàn phế! XXX, đúng là của cậu!”

Nghe vậy, vẻ mặt của Nhiếp Tử Phong nhất thời trở nên lạnh lẽo, quản gia ở bên cạnh vội vã mở miệng ngăn lại.

"Chú ý lời nói của bà!"

Không nói còn đỡ, vừa nói xong người phụ nữ trung niên càng cao giọng. “Thế nào? Tôi nói thì thế nào? Đồ đê tiện này…”

"Còn dám chửi bới cô ấy một câu nữa, tôi sẽ kiện bà, bà có tin không!” Nhiếp Tử Phong ngoan độc tuyên bố.

Vừa dứt lời, nhất thời bốn phía đều im re.

Người đầu tiên phản ứng lại vẫn là người phụ nữ, bị uy hiếp trước mặt của mọi người khiến bà ta mất mặt không chịu được, thế nên bà ta kiêu ngạo chỉ tay vào mũi của Nhiếp Tử Phong, khiêu khích nói: "Cậu có biết tôi là ai hay không! Cậu dám kiện tôi, có tin tôi sẽ. . ." Đột nhiên lời nói của người phụ nữ trở nên im bặt, nhìn lại, thì chỉ thấy trong đôi mắt của bà ta phản chiếu ra tấm danh thiếp mạ vàng. điễnn dàn nên quýndon.

Tổng giám đốc của tập đoàn Nhiếp Phong.

Nhìn thấy những chữ ở trên danh thiếp, không chỉ có người phụ nữ này bối rối, mà hầu như tất cả mọi người ở đây đều bối rối. Đều mở to mắt ra với ánh mắt không tin tưởng nhìn chằm chằm vào Nhiếp Tử Phong ngồi trong xe đẩy, nhưng toàn thân lại toả ra khí thế vương giả!

Không thể ngờ được người đàn ông tàn phế này lại là tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Nhiếp Phong, ở bên cạnh, vẻ mặt của Thuần Lạc cũng có chút biến hoá.

"Tôi chờ bà!" Hung hăng quăng ra một câu nói như vậy, rồi Nhiếp Tử Phong lập tức ném danh thiếp cho quản gia, quản gia lập tức nhét vào trong tay của người phụ nữ.

Sau khi xong việc, không thèm quan tâm tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Nhiếp Tử Phong bảo quản gia đẩy xa đi ra. Mà đi được một nửa, Nhiếp Tử Phong quay đầu lại nhìn thì thấy Nhiếp Tử Vũ vẫn đang đứng yên bất động tại chỗ, nên không nhịn được quát lớn lên.

“Em còn đứng đó làm gì nữa, còn không mau đi qua đây nhanh lên!”

Nghe vậy, Lạc Thuần mới phản ứng kịp, vội vàng đi theo.

Đi theo Nhiếp Tử Phong ra khỏi đại sảnh của sân bay, cuối cùng đi tới khu vực bãi giữ xe ở gần đó. Sau khi đươc tài xế và quản gia đỡ lên chiếc xe Rolls-Royce, Nhiếp Tử Phong hung dữ trừng mắt nhìn, Lạc Thuần cũng ngồi lên xe theo, đột nhiên cầm cổ tay cô, lạnh nhạt nói. điễnn dàn nên quýndon.

"Em đã xảy ra chuyện gì vậy? Không phải nói với anh là muốn làm chút việc sao? Chẳng lẽ đó là chút việc của em? Còn nữa quần áo này của em là sao? Thay lúc nào, còn cả cái gương mặt này nữa!”

Nhìn vẻ mặt cô cứng ngắc hơi giật mình nhìn mình, quả thật là Nhiếp Tử Phong muốn tức điên lên rồi. Cùng lắm chỉ mười lăm phút đồng hồ đã thay đổi quần áo, lại còn là người thứ ba phá hoại gia đình nhà người khác, rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì!

Nghe vậy, Lạc Thuần đã hiểu.

Thì ra là anh ta nhận nhầm người, đây cũng nói lên lý do vì sao anh ta đã rat ay cứu giúp mình. Thì ra là nhận nhầm mình thành người quen của anh ta!

Đột nhiên, dưới đáy mắt đang trừng to lên của cô ta thoáng qua một chút gian xảo, cũng không vạch trần sự nhầm lẫn của anh, trái lại tương kế tựu kế bày ra bộ mặt lã chã chực khóc, nhào vào trong lòng của Nhiếp Tử Phong.

“Hu hu…Em cũng không làm gì bọn họ, em không quen biết bọn họ…” Cô ta vội vàng phủi sạch quan hệ. Vừa nói vừa ngẩng đầu lên quan sát vẻ mặt của anh. Khi thấy anh hơi thả lỏng chân mày, cô ta lại càng cố sức khóc lớn hơn.

Cô khóc khiến cho sự tức giận dưới đáy lòng của Nhiếp Tử Phong biến mất trong nháy mắt, chỉ một lát sau chỉ còn lại sự đau lòng.

"Được rồi, đừng khóc. . ." Nhiếp Tử Phong vỗ nhẹ lưng của cô an ủi, cũng quên đi những vấn đề trước đó. “Nói chung, sau này muốn đi đâu nhớ nói cho anh biết, có biết không? Đừng để anh phải lo lắng cho em.”

“Vâng.” Lạc Thuần ở trong lòng anh gật gật đầum khoé miệng khẽ cong lên cười trộm.

Xem ra, người đàn ông này rất dễ lừa gạt.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau