Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu - Chương 23: Thiếu Niên Tỏ Tình

"Em là con gái!" Nhìn chằm chằm vẻ mặt không chút thay đổi của Nhiếp Tử Vũ một lúc lâu xong, Nhiếp Tử Phong nặn ra một câu nói như vậy.

Sắc mặt Nhiếp Tử Vũ trầm xuống, lạnh nhạt nói: "Không cần anh phải nhắc nhở em." Nhắc nhở cô ở trong mắt anh chỉ là một đứa trẻ chứ không phải là một người phụ nữ. Bực mình trong lòng, hơn nữa lại mệt mỏi, Nhiếp Tử Vũ cảm thấy nhức đầu.

"Em mệt quá, em muốn đi ngủ, anh có thể bỏ qua cho em được không?" Cô không có sức hỏi.

Nhìn hai mắt cô thâm quầng, khuôn mặt uể oải, Nhiếp Tử Phong đau lòng, lửa giận lại bộc phát, lồng ngực đập phập phồng.

"Em và người đàn ông kia có quan hệ như thế nào! Các người đã làm gì? Tại sao trễ như thế này mới đi về!" Lúc chạng vạng là Lãnh Duy Biệt, đêm khuya lại là người đàn ông khác! Vừa nghĩ tới những việc cô có thể làm, lửa giận của NHiếp Tửu Phong lại dâng lên, cơn tức không tan.

Nhiếp Tử Vũ không ngu ngốc, biết anh hỏi như vậy là có ý gì, rõ ràng là cô có thể quang minh chính đại giải thích là cô đi làm việc, nhưng lại nghĩ tới chuyện của anh và Quan Duyệt, cô lại tức giận bóp méo sự thật.

"Một nam một nữ, anh cảm thấy sẽ có quan hệ như thế nào." Không chịu ảnh hưởng bởi ánh mắt sắc như dao của anh, Nhiếp Tử Vũ lơ đãng trả lời. l.quyy.dôn

"Đáng chết!" Câu trả lời của cô đã kích thích Nhiếp Tử Phong, khiến cho anh không ngờ hơn là cô không những không che giấu mà lại nói ra rõ ràng như vậy! Bỗng nhiên gân xanh trên trán nổi lên, sắc mặt khó coi tới mức hù chết người.

Nghĩ tới việc cô bị người đàn ông khác đè ở dưới, chơi đùa vui vẻ, tàn sát bừa bãi khiến cho những cảm xúc anh kìm nén nãy giờ bộc phát hết ra ngoài.

"Nhiếp Tử Vũ, em mới mười lăm tuổi! Tại sao lại có thể quan hệ nam nữ bừa bãi!" Giọng nói của anh như muốn hét lên.

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ miễn cưỡng nở ra nụ cười châm chọc, nhìn thẳng vào anh nói: "Chỉ anh có quyền làm loạn, không cho em chơi đùa sao? Tại sao? Hơn nữa xã hội bây giờ cũng cởi mở rồi, tình yêu nam nữ cũng bình thường như ăn cơm hàng ngày mà thôi."

"Không cho phép!"

Nghe cô nói ‘Tình yêu nam nữ’ nhẹ nhàng thoải mái như vậy, Nhiếp Tử Phong giận lên rồi. Tay anh nắm lấy vai cô, buộc cô nhìn thẳng vào mình, lạnh lùng dặn dò: "Bắt đầu từ ngày mai đưa đi đón về đều do anh phụ trách, anh không cho phép em và người đàn ông khác làm loạn, có nghe không!"

Nhìn thấy trong mắt anh đã nổi lên phong ba, Nhiếp Tử Vũ ngập ngừng môi dưới chưa có trả lời, mà hung hăng hất sự kiềm chế của anh ra, lạnh nhạt nói: "Tùy anh." Nói xong, cô quay đầu chạy lên cầu thang.

Nhín bóng dáng cô vội vã biến mất ở khúc quanh cầu thang, Nhiếp Tử phong tức giận đấm một đấm lên cửa.

"Đáng chết!" Anh khẽ nguyền rủa một tiếng, vẻ mặt khủng bố khiến người ta căm phẫn.

Cứ nghĩ là Nhiếp Tử Phong chỉ nói vậy thôi, lại không ngờ rằng anh thật sự thực hiện kế hoạch của anh. Mỗi sáng sớm anh tự mình đưa cô tới trường học sau đó mới tới công ty, mà mỗi ngày sau khi tan học cô đều có thể nhìn thấy bóng dáng của anh ở cổng trường.

Vì vậy, Nhiếp Tử Vũ rất hối hận vì mình đã nói chuyện dứt khoát như vậy.

Bởi vì không muốn khiến cho anh phát hiện chuyện mình đang làm, vì vậy Nhiếp Tử Vũ nhờ người xin nghỉ liên tục ba ngày phép. Nhưng cô biết như vậy không phải là cách giải quyết tốt, cho nên cô định thẳng thắn với Nhiếp Tử Phong.

Trong sân trường, sau khi tan học,.

"Hôm nay mình còn phải xin nghỉ giúp cậu sao?" Hứa Á mỉm cười nhìn vẻ mặt ảm đạm của Nhiếp Tử Vũ, trong mắt mang theo vẻ say đắm. Mặc dù cậu ta học cùng lớp với Nhiếp Tử Vũ đã hai năm, nhưng cho tới khi cô đi làm thêm hai người mới nói chuyện.

"Ừ." Nhiếp Tử Vũ gật đầu một cái, trong lòng đang suy nghĩ buổi tối nên mở miệng với Nhiếp Tử Phong như thế nào.

Hứa Á cười ha ha nhìn Nhiếp Tử Vũ, vẻ mặt thanh tú có chút ửng hồng. Cậu ta do dự, rốt cục cũng dừng bước nắm lấy tay Nhiếp Tử Vũ.

"Vũ Vũ." Thừa dịp trong nháy mắt kia Nhiếp Tử Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phía mình, Hứa Á hít một hơi thật sâu nói: "Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái mình được không?" Nói xong, trên gương mặt trắng noãn trong nháy mắt chuyển sang đỏ ửng.

Nhìn lại đôi mắt tràn ngập tình yêu kia, Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, im lặng không nói. Lúc cô đang muốn trả lời, một giọng nói lạnh như băng đã trả lời thay cô.

"Không thể!"

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau