Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu - Chương 4: Làm Người Phụ Nữ Hấp Dẫn

Editor: Táo đỏ phố núi

Hoàng hôn nhạt dần, màn đêm buông xuống trên thành phố Đài Bắc này. Những chiếc đèn neon chiếu sáng lấp lánh khắp nơi, những toà nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau, đèn đường chiếu sáng khắp đường phố, người đi đường nối liền không đứt, tất cả những thứ này làm cho thành phố càng thêm rực rỡ.

Trong Pub ‘Dạ Vũ’, hai người phụ nữ có vóc dáng nóng bỏng, mặc váy ngắn mỏng manh vừa mới bước vào, mọi ánh mắt đều tập trung lên trên người các cô, giây tiếp theo, những tiếng huýt sáo vang lên khắp bốn phía.

"Nhã Nhã à, mình thấy. . . hay là bọn mình đi về đi. . ." Nhiếp Tử Vũ dùng sức kéo chiếc váy ngắn chỉ có thể che lại cái mông, lại còn phải đế ý chiếc giày cao gót mười phân đang đi dưới chân, vẻ mặt quẫn bách cô lên tiếng.

"Như vậy sao được! Đã tới đây rồi thì phải làm cho tốt chứ, hơn nữa, cậu đã quên mục đích hôm nay cậu tới đây rồi à?" Triệu An Nhã cũng mặc váy ngắn giống như vậy nhưng lại có vẻ tự tin thoải mái hơn nhiều. Rất kiêu ngạo tiếp nhận mọi ánh nhìn và sự chú ý của mọi người cũng nhiệt tình quyến rũ, nhất thời làm những người đàn ông kia say mê.

"Nhưng mà. . ." Nhiếp Tử Vũ khóc ở trong lòng. Cô chỉ muốn học hỏi cảm giác trở thành một người phụ nữ gợi cảm quyến rũ, nhưng chưa có nói là phải đến những nơi như thế này mà. . .

Bốn phía truyền tới những ánh mắt háo sắc khiến cho cô nổi hết da gà, có một loại kích động muốn trốn chạy về nhà. Nhưng suy nghĩ lại một chút cô rất yêu anh, cô chỉ có thể cắn răng mà nhẫn nhịn xuống.

"Được rồi, chúng ta đi qua bên kia ngồi đi." Thân là bạn bè của cô, Triệu An Nhã biết tính bảo thủ của cô. Cô ấy lôi kéo cô đi tới ngồi xuống ở một bên quầy rượu, sau đó lại kêu pha chế pha cho hai ly rượu, lúc này mới bắt đầu làm chuyện chính.

"Vũ Vũ, bây giờ cậu ăn mặc rất mát mẻ, coi như đã đạt được một nửa mức ‘gợi cảm’ rồi, còn một nửa ‘gợi cảm’ còn lại thì phải thể hiện ra từ nội tâm. Cậu hiểu ý mình nói không?" Triệu An Nhã chăm chú nhìn Nhiếp Tử Vũ che bộ ngực mình với vẻ mặt sững sờ, thì thở dài giải thích thêm: "Có một số người ăn mặc rất kín đáo, nhưng người ta nhìn một cái cũng biết đó là người phụ nữ gợi cảm hấp dẫn, bởi vì cô ấy biểu hiện khí chất ở từng cử chỉ, bước đi, cái này gọi là gợi cảm từ nội tâm."

Nhiếp Tử Vũ gật đầu một cái, như bừng tỉnh hiểu ra. "Hoá ra là như vậy sao. . ."

Nhìn thấy cô đã có chút hiểu, Triệu An Nhã lại tiếp tục nói: "Gợi cảm nghĩa là có thể có sức quyến rũ đối với người khác phái đến nỗi khiến cho họ có cảm giác muốn chiếm hữu. Nếu như cậu có khả năng khơi mào lên tính chiếm hữu của người kia như vậy thì nghĩa là cậu đã thành công, biết chưa hả?"

"Ừ." Nghe được hai chữ chiếm hữu, mặt của Nhiếp Tử Vũ đỏ lên.

Đúng lúc này, Triệu An Nhã vỗ vỗ bả vai của cô nói: "Cậu nhìn bên kia."

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ nhìn theo hướng cô ấy chỉ, một giây sau mặt cô đỏ lên như tôm luộc. Chỉ thấy trong sàn nhảy cách đó không xa, có một cô gái mặc bộ đồ ren màu đỏ xuyên thấu đang nhiệt tình múa cột, mà những người đàn ông điên cuồng nuốt nước miếng vây quanh cô ta, tình cảnh rất high.

"Hiểu chưa?" Triệu An Nhã cười cười, đem ly rượu nhét vào trong tay của cô nói: "Uống hết ly này để lấy thêm chút can đảm, chút nữa cậu cũng đi trải nghiệm thực tế một chút."

"Gì chứ?" Vừa nghe, Nhiếp Tử Vũ trợn to đôi mắt: "Nhưng mà, mình không biết nhảy. . ."

Triệu An Nhã trợn mắt lên một cái nói: "Ai muốn cậu đi nhảy chứ, mình chỉ nói để cho cậu đi quyến rũ đàn ông thử một chút, sau đó cậu có thể về nhà mà thể hiện sự hấp dẫn với người kia một phen." Nói tới đây, ánh mắt của Triệu An Nhã sáng lên, chỉ vào một chỗ cách đó không xa nói: "Tới chỗ anh đẹp trai kia, ôi chao cậu mau uống rượu rồi đi qua đó đi, nếu không sẽ bị người khác đoạt mất!"

Nhiếp Tử Vũ còn không kịp phản ứng Triệu An Nhã đã cầm ly rượu rót vào trong miệng cô, ừng ực uống xuống một ly rượu thiếu chút nữa thì bị sặc.

"Mau đi đi." Triệu An Nhã nhanh chóng đẩy cô ra khỏi chiếc ghế đang ngồi.

Nhiếp Tử Vũ ngơ ngác nhìn về phía người đàn ông kia, ngay lập tức lộ ra vẻ mặt e thẹn

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau