Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu - Chương 55: Hãy Kết Thúc Đi

Khi Nhiếp Tử Vũ mở mắt ra một lần nữa thì đã là xế trưa.

Mở mắt ra, đôi mắt của cô như mất hồn nhìn trần nhà trắng như tuyết, đã mất hồn.

Cô mơ một giấc mơ thật dài. Trong mơ, cô mặc một chiếc áo cưới màu trắng rất đẹp, dưới sự hướng dẫn của ba Nhiếp đi vào giáo đường, mà anh đứng mỉm cười rất thâm tình đứng nghênh đón cách đó không xa, khi hai tay nắm lấy nhau thật chắc, khi cha xứ vừa nói xong lời cô có đồng ý không, đột nhiên Quan Duyệt xuất hiện, lớn tiếng chỉ trích cô đoạt đi Nhiếp Tử Phong, cô sợ cũng khóc luôn, vì vậy tỉnh lại, trái tim cũng tan nát.

Không biết qua bao lâu, khi cô cảm thấy sự đau đớn trong lòng sẽ không bao giờ đau nữa, lúc không muốn khóc nữa, thì vang lên tiếng bước chân ở cửa phòng của cô, sau đó 'Rầm' một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra.

Nhiếp Tử Vũ không quay đầu nhìn về phía người tới ở cửa, bởi vì cô cảm giác được đó là ai.

"Vũ Vũ, em không sao chứ?" Vừa hỏi Nhiếp Tử Phong vừa vội vàng chạy tới bên giường của cô, lo lắng kiểm tra sắc mặt trắng bệch của Nhiếp Tử Vũ, sau đó liền hỏi: "Đang khoẻ, sao tự nhiên lại bất tỉnh vậy? Vũ Vũ? Em có chỗ noà không thoải mái không? Không được, để anh đưa em đi bệnh viện một chuyến để kiểm tra xem sao." Nói xong, liền đỡ cô từ giường lên.

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ chậm rãi quay đầu, sau khi nhìn thấy sự lo lắng đầy trong mắt của Nhiếp Tử Phong xong, trong lòng lại đau quặn lại. Nhưng mà cô cũng không đem tâm trạng thật sự của mình biểu hiện ra ngoài, mà lựa chọn im lặng, hơn nữa nhẹ nhàng rút tay của mình ra từ trong bàn tay của anh.

Cô cảm thấy không thoải mái, rất không thoải mái, trên thân thể bị đau còn có thể chữa trị, nhưng nỗi đau trong lòng thì sao?

Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Vũ không khỏi cười khổ một tiếng.

Cô không trách anh và Quan Duyệt qua đêm ở khách sạn, cũng không hận anh đã nói dối mình, cô chỉ hận bản thân mình. Biết rất rõ ràng giữa bọn họ là chuyện không thể nào nhưng vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa, nhào vào ngực anh như làm việc nghĩa không chùn bước, cô hận mình không biết tự lượng sức mình, càng hận mình không chịu được nỗi đau phía sau.

Nhìn biểu cảm khác thường của cô, trong lòng Nhiếp Tử Phong vô cùng kinh ngạc, có một loại dự cảm không tốt.

"Vũ Vũ. . ." Anh khẽ gọi tên cô, đáy mắt mang theo vẻ không buông: "Đã xảy ra chuyện gì?" Nói xong, ngồi xuống ở mép giường.

Nhiếp Tử Vũ yên lặng nhìn anh, trong cổ họng nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng: "Em nhìn thấy trên báo rồi." Cô rất bình tĩnh, đáy mắt không hề gợn sóng, giống như đó không phải là nguyên nhân khiến cho cô bị bất tỉnh.

Nhiếp Tử Phong không khỏi dùng giọng nói kinh ngạc hỏi. "Em đã nhìn thấy cái gì?"

Nhìn bộ dạng hồn nhiên không biết chuyện gì của anh, Nhiếp Tử Vũ có rút con ngươi lại, trả lời: "Chuyện anh và Quan Duyệt qua đêm ở khách sạn."

Dứt lời, sắc mặt của Nhiếp Tử Phong thoáng chốc biến đổi, nhất thời trong mắt hiện lên sự hổ thẹn.

"Vũ Vũ, em hãy nghe anh nói, anh có thể giải thích…” Anh nóng lòng muốn giải thích, nhưng mà Nhiếp Tử Vũ lại lắc đầu một cái, cắt ngang lời nói của anh.

Đôi mắt mất mát sáng quắc nhìn anh, Nhiếp Tử Vũ hỏi: "Cũng bởi vì anh cảm thấy áy náy, cho nên hôm qua mới đối xử tốt với em như vậy có phải không?"

"Anh. . ."

Lời nói ấp úng của anh xác nhận suy nghĩ của Nhiếp Tử Vũ, đồng thời cũng làm cho cô hoàn toàn hết hy vọng.

"Thật ra thì, anh không cần thiết phải làm như vậy." Nhiếp Tử Vũ giả vờ như thoải mái cười một tiếng, sau đó lạnh nhạt nói: "Anh muốn ở cùng một chỗ với cô ta em hoàn toàn đồng ý, không cần cảm thấy ngại với em. Quan Duyệt là một cô gái tốt, rất xứng đôi với anh, các người rất thích hợp."

Nhiếp Tử Vũ làm như không sao cả không làm cho Nhiếp Tử Phong thấy yên tâm chút nào, ngược lại trái tim thót lên tận cổ. "Vũ Vũ, ý của em là gì vậy?" Anh hỏi, trong lòng có một chút bất an thoáng qua.

Hít sâu một hơi, đem tất cả bi thương dằn xuống đáy lòng, Nhiếp Tử Vũ nghiêm túc nhìn thẳng vào anh, nói: "Em muốn nói, chúng ta hãy kết thúc đi, em thành toàn các người ở chung một chỗ, em chúc phúc các người." Nói như vậy, đã đủ thẳng thắn và rõ ràng chưa.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau