Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 270: Chương 105.1

Editor: Táo đỏ phố núi

“Cô ta bị điên, cô để ý cô ta làm cái gì?” Đàm Duật không có ý định giải thích chuyện đó với Tiếu Bảo Bối trong lúc này, sau khi bỏ lại một câu như vậy thì anh ta đẩy cửa đi vào trong phòng bệnh. Mà Tiếu Bảo Bối nhìn lướt qua cái áo khoác của Phạm Manh Manh rơi ở dưới đất, rồi nhìn lướt qua giỏ trái cây mà mới vừa rồi mình đã ném vào thùng rác, cô có chút sợ hãi giống như là sợ người khác phát hiện ra mình làm chuyện xấu, cho nên cô cũng vội vàng đi theo Đàm Duật bước vào phòng bệnh của Kiều Trác Phàm.

“Duật, cậu tới làm cái gì?” Sau khi Kiều Trác Phàm nhìn thấy Đàm Duật, vốn đang bực bội vì Kiều Trì kiểm tra hết cái này đến cái kia, nên giờ phút này trực tiếp bày ra vẻ mặt cau có khó chịu.

Điều Kiều Trác Phàm không thích nhất chính là để cho người khác nhìn thấy bộ dạng ngã bệnh của bản thân mình.

Nhưng mà tới khi anh nhìn thấy cô nhóc đang ngó dáo dác ở phía sau Đàm Duật thì bầu trời u ám lập tức trở nên quang đãng.

“Cục cưng, mau tới đây!” Sắc mặt biến hóa chóng mặt của Kiều Trác Phàm khiến cho Đàm Duật và Kiều Trì âm thầm bội phục. Tốc độ trở mặt như vậy, quả thật là còn nhanh hơn cả lật sách.

“Hừ . . . Kiều Trác Phàm, em đói!” Tiếu Bảo Bối vừa nghe thấy Kiều Trác Phàm gọi cô, cũng không chút dè chừng mà đi thẳng về phía anh.

“Đói bụng mà còn ở bên ngoài lâu như vậy? Anh đã kêu người làm đồ ăn rồi, sẽ đưa tới ngay!” Kiều Trác Phàm nói, rồi ôm người phụ nữ này vào trong lòng ở trước mặt hai người đàn ông kia, rồi còn nhân tiện hôn lên mặt của cô.

“Em muốn ăn thịt! Thật nhiều thịt . . .” Tiếu Bảo Bối không coi ai ra gì hét to lên, Kiều Trác Phàm cũng tiếp tục dung túng cô cười: “Được, cục cưng muốn ăn cái gì cũng có!”

Lời này khiến cho Kiều Trì thiếu chút nữa thì bẻ gãy cái ống nghe bệnh ở trên cổ.

Cuối cùng Kiều Trì không nhịn nổi nữa, trực tiếp đi ra khỏi phòng bệnh, đỡ khiến cảnh tượng ngọt đến ngấy kia làm cho không ăn nổi cơm.

Mà so với ông ta thì năng lực tiếp nhận của Đàm Duật tốt hơn. Dien_dan l3_quy1don^.

Ngay sau khi Kiều Trì đi ra khỏi phòng bệnh, Duật Tiểu Gia dứt khoát kéo cái ghế lại, ngồi ở bên cạnh giường bệnh, nhìn hai vợ chồng son bọn họ liếc mắt đưa tình. Đương nhiên, cho tới bây giờ Duật Tiểu Gia cũng không phải là một người thích sống yên ổn, ở bên cạnh nhìn bọn họ liếc mắt đưa tình, anh ta thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng ‘chậc chậc chậc’.

Đến cuối cùng, Kiều Trác Phàm không chịu nổi sự quấy nhiễu như vậy nữa, trừng mắt liếc anh ta một cái: “Cậu còn không mau nói rốt cục cậu tới đây làm gì?”

Để anh còn được ở riêng trong phòng bệnh với Tiếu Bảo Bối.

Bởi vì biết rõ anh sinh bệnh, nên cho dù anh có yêu cầu Tiếu Bảo Bối như thế nào đi nữa, thì Tiếu Bảo Bối chỉ chống cự một lúc rồi cũng sẽ đồng ý với anh. Giống như lúc chiều vậy, anh nóng lòng muốn khai trai, Tiếu Bảo Bối liền để cho anh làm chuyện không đứng đắn một phen.

Bây giờ ôm cô, ngửi thấy mùi thơm từ cổ cô truyền ra, Kiều Trác Phàm lại bắt đầu có chút mong chờ. . .

“Chậc chậc, tôi vừa mới tới, đã có thể cứu được người đẹp của cậu từ trong nước sôi lửa bỏng! Kiều, bây giờ cậu định qua cầu rút ván sao?” Bên trong đôi mắt sắc bén như chim ưng của Duật Tiểu Gia có đôi chút vui vẻ, nhưng mà Kiều Trác Phàm sau khi nghe thấy lời này của anh ta thì đôi mắt của anh tối sầm

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau