Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 271: Chương 105.2

Nghĩ tới một màn vừa rồi, đôi mắt của Đàm Duật híp lại, giống như suy nghĩ tới điều gì đó: “Khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối nhìn rất mềm mịn, một bàn tay của Phạm Manh Manh đánh vào không biết sẽ biến thành bộ dạng gì! Chậc chậc chậc . . .”

Những lời này, mặc dù Duật Tiểu Gia không nói rõ rốt cục vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà cũng gián tiếp thuật lại tất cả mọi chuyện cho Kiều Trác Phàm. Đương nhiên, nhân tiện Duật Tiểu Gia cũng cho Kiều Trác Phàm một lời cảnh tỉnh, phải chú ý động tĩnh của Phạm Manh Manh.

Nếu không, Tiếu Bảo Bối vẫn có khả năng bị thương.

Mà sau khi Kiều Trác Phàm nghe Đàm Duật thuật lại, trong đầu của anh cũng hiện lên một hình ảnh.

Nghĩ tới bộ dạng vừa rồi Tiếu Bảo Bối có thể bị đánh một bạt tai, trên mặt của anh bao trùm một tầng băng sương lạnh lẽo.

“Được rồi, không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước!” Thực ra thì Đàm Duật đến để xác định là Kiều Trác Phàm còn sống hay không, rồi đưa cho anh một hộp thuốc vừa rồi kia.

Những thứ kia, đều là thuốc trị liệu bệnh suyễn của Kiều Trác Phàm. Mà những viên thuốc này, bề ngoài không có bất kỳ nhãn hiệu nào. Lại không có bất cứ ký hiệu của nhà máy sản xuất nào. Nhưng mà những viên thuốc này, đều được nghiên cứu nhằm vào bệnh suyễn của của Kiều Trác Phàm. Có thể nói, mấy chục năm qua, bệnh suyễn của Kiều Trác Phàm không phát tác, thậm chí còn có thể có cuộc sống giống như người bình thường, đều nhờ công lao của những viên thuốc này.

Mà người nghiên cứu chế tạo loại thuốc này chính là cha nuôi của Duật Tiểu Gia, cha Văn của anh ta.

Loại thuốc như vậy nếu như đem ra ngoài sản xuất với số lượng lớn, tuyệt đối là phất lên rất nhanh. Chẳng qua người như Đàm Diệu Văn, cho tới bây giờ ông ấy không hề thiếu tiền.

Cho nên đối với chuyện đăng ký nhãn hiệu hoặc là sản xuất hàng loạt, ông ấy không có hứng thú. Hơn nữa, nhưng viên thuốc này được bào chế từ một ít loại dược liệu quý hiếm, cho dù có đưa vào sản xuất, cũng chưa chắc có người có thể mua được.

Kiều Trác Phàm nghe Đàm Duật nói một thôi một hồi, đôi mắt vẫn liên tục rủ xuống, không biết là đang suy nghĩ điều gì. Lúc nghe thấy ở cửa vang lên tiếng động, anh ngẩng đầu lên mới phát hiện Đàm Duật chuẩn bị rời đi.

“Duật, sau này tôi sẽ uống thuốc đúng hạn.” Lúc nói lời này Kiều Trác Phàm giơ giơ hộp thuốc kia lên với anh ta.

“. . .” Duật Tiểu Gia không nói gì nữa, sau khi bày ra vẻ mặt tươi cười như ánh mặt trời với Kiều Trác Phàm liền rời đi.

- - Đường phân cách - -

Ngại vì Tiếu Bảo Bối đang ở trong phòng bệnh này, nên Duật Tiểu Gia không thể không đi bằng đường bình thường được. Nhưng mà anh ta không ngờ được, vừa đẩy cửa ra lại bắt gặp Phạm Manh Manh.

Lúc này Phạm Manh Manh đang lén lén lút lút núp ở cửa phòng bệnh, giống như là chuẩn bị thăm dò tin tức gì đó.

Nghe thấy cửa có tiếng động, Phạm Manh Manh vội vàng rụt đầu lại, còn tưởng rằng làm như vậy thì không có người phát hiện.

Nhưng mà năng lực quan sát của Phạm Manh Manh là không sai, trốn đi như vậy quả thực là một cách làm hết sức khôn khéo. Chẳng qua đối tượng là Duật Tiểu Gia, thì lại lộ ra vẻ không sáng suốt.

Duật Tiểu Gia chính là Đàm thiếu được bồi dưỡng ra, nhãn lực của Duật Tiểu Gia vô cùng tốt, há có thể so sánh với người bình thường sao?

Vào lúc là Phạm Manh Manh cho là mình đã trốn thoát thành

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau