Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 272: Chương 105.3

Editor: Táo đỏ phố núi

“Cục cưng, ăn no chưa?” Đối với một màn phát sinh ở bên ngoài, Kiều Trác Phàm hoàn toàn không biết, sau khi xuống khỏi giường bệnh, đi ra bên ngoài, nhìn thấy Tiếu Bảo Bối đang ngồi trên sofa, rất không có hình tượng cầm những đồ ăn kia lên ăn.

Đương nhiên, ở chỗ này còn có một ít thức ăn lỏng, là của Kiều Trác Phàm. Nhưng mà đối với những thứ kia, Tiếu Bảo Bối cũng không hề đụng tới. Cô chỉ ăn những món thịt mà cô thích ăn.

Tiếu Bảo Bối không trả lời anh, chỉ trừng mắt liếc anh một cái bày tỏ là đáp lại xong, lại cúi đầu tiếp tục ăn tiếp.

Một màn này, khiến cho Kiều Trác Phàm có chút bất đắc dĩ xoa xoa đầu của cô: “Ăn từ từ thôi. Ăn không đủ thì anh lại gọi người mang tới tiếp. Nhưng mà cái bụng của em nhỏ như vậy, thực sự chứa hết sao?”

“Chứa được!” Tiếu Bảo Bối thật vất vả ngẩng đầu lên trả lời anh một câu như vậy, cái miệng nhỏ của cô nhai nhai, có chút mơ hồ nghe không rõ.

Cũng đúng, hôm qua Kiều Trác Phàm còn cáu kỉnh, khiến cho cô liên tục ở trong trạng thái sợ hãi, cũng không ăn được thứ gì. Xế chiều hôm nay lại bị Kiều Trác Phàm ‘trừng trị’ một trận, bây giờ Tiếu Bảo Bối đói muốn điên luôn. dfien ddn lie qiu doon

Thấy Kiều Trác Phàm có ý định lấy đi mấy món thịt ở trước mặt của cô, Tiếu Bảo Bối vội vàng đưa tay ra giành lấy, nhấn mạnh: “Của em!”

“Được, của em!” Ý đồ của bản thân đã bị phát hiện, Kiều Trác Phàm chỉ có thể bất đắc dĩ thu hồi tay lại.

Nhưng mà sau khi cô đem tất cả những thức ăn này tiêu diệt sạch sẽ, Tiếu Bảo Bối tức bụng tới mức khó chịu, nằm ở trên ghế salon kêu hừ hừ.

“Anh đã nói với em rồi, đừng ăn nhiều như vậy mà không chịu nghe!” Nhìn bộ dạng khó chịu của cô, lông mày của Kiều Trác Phàm cũng hơi nhíu lại.

Ngoài miệng mặc dù giống như là đang trách mắng cô, nhưng mà trong giọng điệu thì lại cưng chiều khó có thể che giấu.

Sau khi Kiều Trì vào cửa nhìn thấy một màn như vậy.

Tiếu Bảo Bối ăn rất no, Kiều Trác Phàm ở bên cạnh xoa bụng giúp cô.

“Các người đúng là những kẻ dở hơi, tôi cảm giác như tôi tiếp tục nhìn, mắt cũng sắp bị mù luôn rồi!” Quả thật là Kiều Trì không thể nào giải thích được, tại sao Kiều Trác Phàm lại cưng chiều Tiếu Bảo Bối như vậy? dfien ddn lie qiu doon

“Nhìn không quen, tự anh kết hôn đi chẳng phải sẽ biết hay sao?” Kiều Trác Phàm lơ đễnh, vẫn tiếp tục xoa xoa bụng cho Tiếu Bảo Bối.

“Kết hôn với một người rồi cung phụng như tổ tông giống như cậu? Thôi, tôi không có tính tình đó cũng không có thời gian để làm như vậy! Ngài vẫn nên tự mình chậm rãi hưởng thụ niềm vui trong chuyện này đi!” Mặc dù Kiều Trì không theo chủ nghĩa không kết hôn giống như Thẩm Niệm Cẩm, nhưng mà ông ta thật sự không có lòng tin, bản thân mình sau khi kết hôn có thể đối xử với vợ của mình giống như Kiều Trác Phàm đối xử với Tiếu Bảo Bối.

Cho nên niềm vui kết hôn này, ông ta cảm thấy đời này mình cũng sẽ không được thể nghiệm.

“Được rồi. Đàm Duật vừa rồi nói đã đem thuốc đến cho cậu, sau khi uống xong thì cậu nghỉ ngơi đi. Tôi đi về đây!” Có thuốc của Đàm Duật đưa tới, Kiều Trì cũng không còn lo lắng như trước nữa.

“. . .” Sau đó Kiều Trì lại chần chừ, nhìn hai người vẫn ngọt ngào ở bên ghế sofa

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau