Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 276: Chương 107.1

Editor: Táo đỏ phố núi

Trong phòng vang lên đoạn đối thoại như vậy, quả thật là khiến cho người ta có chút hiểu lầm, tưởng là bên trong đang diễn ra cảnh nóng nào đó.

Mà lúc này Nhạc Dương đang đứng ở cửa, hiển nhiên cũng có phỏng đoán như vậy.

Không ngờ trước đây Tiếu Bảo Bối chỉ là một đứa trẻ ngây thơ như vậy, vậy mà lại thích giả heo ăn thịt cọp?

Quả thực là làm cho người ta khó có thể tin được!

Chính bởi vì điều này, cho nên Nhạc Dương cảm thấy bản thân mình cần phải tận mắt nhìn xem Tiếu Bảo Bối có phải chính là người giống như trong đầu cô đang nghĩ hay không . . .

Kết quả là, lúc ở trong phòng vang lên đoạn đối thoại khiến cho người ta phải đỏ mặt tới tận mang tai thì Nhạc Dương đang ngó dáo dác đẩy cánh cửa không khóa kia ra.

“Kiều Trác Phàm, anh là đồ dê già!” Tiếu Bảo Bối còn đang giãy giụa, cũng đang lo lắng có khi nào có người nào đó ở ngoài cửa xông vào hay không. Mà đúng vào lúc này, Tiếu Bảo Bối phát hiện ở ngoài cửa có một người béo ý xuất hiện! điễnn dàn nên quýndon.

Lần này xem như Tiếu Bảo Bối bị sợ ngây người!

“Nhạc . . . Nhạc Dương!”

“Hả?” Kiều Trác Phàm cũng nhận ra được sự khác thường của Tiếu Bảo Bối, tiện đó cũng xoay người nhìn theo ánh mắt của Tiếu Bảo Bối.

Khi ánh mắt của anh rơi vào trên người của Nhạc Dương, Nhạc Dương chỉ cảm thấy sát khí ập vào mặt của mình!

Mẹ kiếp! Người đàn ông có lực sát thương mạnh như vậy, làm sao có thể là người bình thường được! Cũng không biết tại sao Diệp Tử Hi lại nhìn lầm được chứ!

Nghĩ tới đây, Nhạc Dương vội vàng cười hì hì đối với đôi nam nữ đang nhìn mình chằm chằm kia rồi nói: “Các người cứ tiếp tục đi, tôi cũng không có nhìn trộm được cái gì!”

Cô thấy bọn họ vẫn nhìn chằm chằm vào mình, bộ dạng giống như không hề tin vào lời nói của Nhạc Dương cô, thì Nhạc Dương vội vàng bổ sung thêm: “Vừa rồi tôi tuyệt đối không nghe thấy được cái gì mà đồ dê già gì đó đâu . . .”

Nhưng mà dường như Nhạc Dương không hề phát hiện ra lời này của cô khiến cho hiềm nghi càng tô càng đen.

Sau khi Nhạc Dương nói những lời này, Tiếu Bảo Bối và Kiều Trác Phàm đều dùng loại ánh mắt ‘tôi tuyệt đối không tin lời cô nói’ để nhìn chằm chằm vào cô!

Nhạc Dương cười khan ha ha hai tiếng, rồi vội vàng đóng cửa lại.

Cũng không phải cô sợ Tiếu Bảo Bối! điễnn dàn nên quýndon.

Ở trong mắt của Nhạc Dương, sức chiến đấu của Tiếu Bảo Bối dường như là bằng không.

Tên nhóc như vậy, cô có gì mà phải sợ?

Người mà Nhạc Dương thật sự sợ, chính là người đàn ông mà giờ phút này dùng đến Tiếu Bảo Bối kìa.

Mặc dù hôm nay người đàn ông này mặc bộ quần áo bệnh nhân, nhưng mà khí chất trên người của anh khiến cho toàn thân của Nhạc Dương run lên.

Bộ dạng của người đàn ông này so với lần trước cô gặp thực ra không có gì khác biệt, nhưng mà không biết vì sao lần trước không hề khiến cho cô cảm thấy sợ hãi, mà lúc này thì . . .

Đoán chừng, chuyện này chắc là có liên quan tới chuyện vừa rồi cô đã quấy rầy anh và Tiếu Bảo Bối thân mật rồi.

Nhạc Dương đóng cửa lại, bộ dạng giống như chờ đợi vĩnh viễn sánh cùng thiên địa ở chỗ này, chỉ hy vọng hai người kia đừng giận lây sang cô.

Chẳng qua là cũng không lâu lắm, Tiếu Bảo Bối liền chạy ra. Nhìn thấy Nhạc Dương ở gần đó, người này liền lẩm bẩm muốn Nhạc Dương đi vào theo cô.

“Cậu xác định là người đàn ông này sẽ không giết mình chứ?” Đối với ánh mắt vừa rồi của Kiều Trác Phàm, bây giờ trong lòng của Nhạc Dương vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Sẽ không đâu, sao Kiều Trác Phàm có thể giết người được chứ!” Tiếu Bảo Bối còn làm ra bộ dạng cô căn bản không tin người đàn ông này sẽ làm ra loại chuyện như vậy.

Nhưng mà Nhạc Dương lại cảm thấy, sở dĩ Tiếu Bảo Bối không nhìn rõ điều này, không phải là vì Tiếu Bảo Bối quá

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau