Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 278: Chương 107.3

Kiều Trác Phàm như vậy cho dù là ngồi cũng khiến cho bạn cảm thấy ánh mắt của anh có thể nhìn bao quát cả người của bạn! Kiều Trác Phàm như vậy, cũng khiến cho Nhạc Dương cảm thấy lần đầu tiên thực sự nhìn thấy cái gì gọi là vương giả trời sinh.

Trong lòng của anh và trên người của anh đều có loại khí chất cao quý đó, ngay cả trên người của Diệp Tử Hi mà bọn họ quá quen thuộc thì cấp bậc cũng quá chênh lệch so với anh.

Thật sự không biết là căn cứ vào đâu mà khiến cho Diệp Tử Hi vẫn luôn cười nhạo người đàn ông bên cạnh Tiếu Bảo Bối! Nhạc Dương dám đánh cuộc, nếu như Diệp Tử Hi thấy Kiều Trác Phàm như vậy, chỉ sợ là ngay cả rắm cũng không dám đánh!

“Anh thực sự yêu Tiếu Bảo Bối sao?” Đối diện với Kiều Trác Phàm như vậy, mặc dù trong lòng của Nhạc Dương có sợ hãi. Nhưng mà tận mắt nhìn thấy nhiều năm nay Tiếu Bảo Bối vẫn núp trong cái mai rùa của mình, không có người nào mong Tiếu Bảo Bối sống hạnh phúc hơn cô.

“Yêu! Nhưng mà điều này tôi lại không cần phải hứa hẹn với cô!” Dường như là Kiều Trác Phàm nói ra những lời này không chút do dự.

Người đàn ông này từ đầu tới giờ, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi.

Cũng không biết tại sao, Nhạc Dương lại cảm nhận được một hương vị khác biệt.

Không phải là cảm giác lỗ mãng khi không chút do dự mở miệng nói yêu, mà là khi anh nói chữ yêu này, Nhạc Dương có thể cảm nhận được có một lực lượng vô hình đã nắm bắt được lòng cô.

“Có phải trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi không?” Đây chính là câu nói mà nam nữ vẫn thường xuyên dùng để trêu chọc nhau.

Nhưng mà bây giờ Nhạc Dương lại dùng tới câu nói này, tuyệt đối không phải là muốn đùa giỡn người đàn ông của Tiếu Bảo Bối.

Mà do cô thực sự cảm thấy hình như trước đây cô đã từng gặp Kiều Trác Phàm ở chỗ nào rồi.

“Ừ? Dưới tòa nhà Tiếu Thị!” Nhưng mà trước đó, bọn họ đã từng gặp nhau rồi!

Chẳng qua là bây giờ Kiều Trác Phàm không tiện nhắc lại chuyện xưa.

“Đúng không? Tôi luôn có cảm giác là chúng ta đã từng gặp rồi!” Nhạc Dương vẫn còn đang nói.

“Tôi nghĩ là cô đuổi cục cưng đi, hẳn là không phải muốn hỏi chuyện trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi hay chưa chứ?” Kiều Trác Phàm đưa tay lên, cầm lấy cái gối ôm Lại Dương Dương mà Tiếu Bảo Bối hay ôm.

Tiếu Bảo Bối đi tới đâu, thì cái gối ôm này sẽ đi theo tới chỗ đó!

Càng nhìn nó, Kiều Trác Phàm càng cảm thấy chướng mắt!

Kiều Trác Phàm muốn ném nó qua chỗ khác, nhưng mà trong lúc vô tình lại ngửi thấy mùi thơm đặc thù của Tiếu Bảo Bối ở trên món đồ chơi này.

Cuối cùng, anh cũng không cam lòng ném nó đi, mà ngược lại còn đem nó ôm vào trong lòng.

Thành thật mà nói, một người đàn ông trưởng thành lại ôm gối ôm hoạt hình, có chút cổ quái. Nhưng mà khi nhìn thấy cái gối ở trong lòng của Kiều Trác Phàm, Nhạc Dương cũng chưa kịp nghĩ tới điều này.

“Kiều Trác Phàm, chắc anh cũng biết chuyện mẹ của Tiếu Bảo Bối bỏ cô ấy mà đi chứ!”

Lời này khiến cho Kiều Trác Phàm sững sờ. Sau đó anh khẽ gật đầu.

“Từ nhỏ tôi đã quen biết cô ấy, sau khi mẹ cô ấy rời khỏi, cô ấy liền thay đổi giống như một người khác vậy. Không phải cô ấy ngốc, cũng không phải là cô ấy ngu, chẳng qua là bây giờ cô ấy không dám tranh giành thứ gì. Bởi vì cô ấy sợ hãi cảm giác có được rồi sau đó mất đi!”

Lúc Nhạc Dương nói tới chỗ này, cô phát hiện Kiều Trác Phàm đang nhìn cô.

Mà lúc này, ánh mắt Kiều Trác Phàm nhìn cô dường như cũng có chút thay đổi. leê quý d0n9.

Không còn xa cách giống như trước

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau