Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 296: Chương 113.3

“A . . .” Phạm Manh Manh thét lên một tiếng chói tai. Nhưng mà cho dù cô ta làm thế nào đi nữa, cũng không thể ngăn cản được chuyện cả người của cô ta lăn xuống từng bậc cầu thang.

Mà Tiếu Bảo Bối nhìn thấy Phạm Manh Manh giống như cái trục lăn, lăn xuống dưới cầu thang, thì vội vàng vỗ vỗ lên ngực.

May mắn, mới vừa rồi cô nhìn thấy cái bóng của Phạm Manh Manh. Nếu không thì bây giờ người lăn xuống từng bậc cầu thang kia chính là Tiếu Bảo Bối cô!

Mà ngoài cảm thấy may mắn ra, thì Tiếu Bảo Bối cũng đuổi theo xuống dưới, hy vọng người phụ nữ này không bị chết!

Mặc dù nói là cô ta muốn đẩy Tiếu Bảo Bối cô ngã xuống cầu thang, nhưng mà lại tự hại chính bản thân mình. Người phụ nữ như vậy, quả thực là không đáng đồng tình. Nhưng mà Tiếu Bảo Bối vẫn không hy vọng cô ta sẽ chết, nếu không thì cô thật sự lo lắng bản thân mình có bị coi thành hung thủ giết người hay không.

Cũng may Phạm Manh Manh lăn hai đoạn cầu thang, sau đó đụng phải cái thùng rác đặt ở chỗ cầu thang, cho nên đã dừng lại.

Lúc Tiếu Bảo Bối đi qua, Phạm Manh Manh đang dùng lực hất bỏ những thứ rác rưởi dính ở trên người cô ta.

“Tiếu Bảo Bối, cô như thế này mà lại hại tôi, tôi sẽ không để cho cô yên!” Phạm Manh Manh vừa gạt đi những thứ rác rưởi ở trên người mình, vừa lấy tay che lại cái trán bởi vì va đập mà bị rách da, tức giận hét lên với Tiếu Bảo Bối.

Nhìn thấy trên đầu của người phụ nữ này toàn là rác, ở sau gáy lại chảy máu nhìn rất nhếch nhác, Tiếu Bảo Bối lắc đầu.

Vừa ăn cắp vừa la làng?

Người phụ nữ này quả thực đã giải thích câu tục ngữ này vô cùng hoàn hảo!

Nhưng mà cho đến lúc này người phụ nữ này vẫn không hề biết hối cải, Tiếu Bảo Bối cảm thấy không còn lời gì để nói với cô ta nữa.

Đúng lúc này thì điện thoại của Tiếu Bảo Bối vang lên.

Tiếu Bảo Bối không chút suy nghĩ liền nhận nghe điện thoại.

Nhưng mà lúc này đây lưng của cô lại dựa vào tường.

Có kinh nghiệm lúc trước, bây giờ Tiếu Bảo Bối mới không quay lưng về phía kẻ địch!

“Cục cưng, đang ở chỗ nào vậy?” Bên kia điện thoại hình như Kiều Trác Phàm đang đi đường. Trong điện thoại ngoài nghe được giọng nói của anh ra, còn có thể nghe thấy tiếng bước chân mạnh mẽ của anh.

Hiển nhiên, anh đang tìm cô.

“Em lập tức trở về đây!” Nhìn lướt qua người phụ nữ đang rên rỉ ôm lấy cánh tay của mình, Tiếu Bảo Bối vội vàng cúp điện thoại, sợ Kiều Trác Phàm ở bên kia điện thoại phát giác ra chuyện gì.

Mặc dù mấy lần trước Kiều Trác Phàm cũng không thể hiện ra hành động gì quá nhiệt tình đối với người phụ nữ này, nhưng mà Tiếu Bảo Bối cũng không thể xác định được người phụ nữ này có phải là một trong những tình nhân trước kia của Kiều Trác Phàm không.Và nếu như Kiều Trác Phàm nhìn thấy cô ta bị thương, sẽ có phản ứng gì.

Cho nên, Tiếu Bảo Bối căn bản không muốn Kiều Trác Phàm biết được chuyện này.

“Tít tít tít . . .” Cầm điện thoại, Kiều Trác Phàm thấy cô không trở về, trực tiếp đi tới phòng kế hoạch tìm người.

Nhưng mà vừa hỏi, thì đã dọa cho người của phòng kế hoạch nơm nớp lo sợ.

Cuối cùng Kiều Trác Phàm bày tỏ ra ý định mình tới đây là tới tìm Tiếu Bảo Bối, những người kia lại nói là bọn họ không nhìn thấy Tiếu Bảo Bối.

Lần này Kiều Trác Phàm sốt ruột. Hơn nửa tiếng trôi qua, Tiếu Bảo Bối vẫn chưa trở về phòng làm việc, lại không có tới chỗ phòng kế hoạch, vậy thì sẽ đi đâu? Nhưng mà lúc này, điện thoại của Tiếu Bảo Bối

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau