Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 297: Chương 114

Trong khi Tiếu Bảo Bối tức giận quay trở lại phòng làm việc của Kiều Trác Phàm rồi chui vào phòng nghỉ để ngủ, dùng hành động này để làm dịu cơn giận trong lòng mình, thì Phạm Manh Manh lại khập khiễng đi ra từ cửa cầu thang.

So với trước đó, ở phía dưới tập đoàn Đế Phàm vẫn người đến người đi.

Nhưng mà mới vừa rồi người ta nhìn Phạm Manh Manh bằng ánh mắt kính trọng, thì bây giờ đã không còn như vậy nữa. Thay vào đó chính là những ánh mắt nghi hoặc, đồng tình, có lẽ còn có cả đôi chút mỉa mai nữa.

Lúc đi ngang qua đại sảnh của tập đoàn Đế Phàm, Phạm Manh Manh nhìn thấy ở trên đó có một tập vặn kiện. Dđienn damn leie quyýdon.

Phạm Manh Manh vốn không để ý tới.

Nhưng mà khi cô ta khập khiễng đi qua được mấy bước, lại nghĩ lại hình như đây chính là tập văn kiện mà mới vừa rồi Tiếu Bảo Bối đã cầm ở trên tay.

Cuối cùng người phụ nữ vốn đang đi về phía trước, lại quay trở lại vị trí kia. Nhân lúc không có ai để ý, cầm lấy tập văn kiện đi.

“Ồ, người phụ nữ kia mới vừa rồi không phải đi cùng với Tiếu Bảo Bối sao?” Có một nữ tiếp tân tinh mắt nhìn thấy màn này.

“Hình như là như vậy! Mấy hôm trước không phải cô ta tới chỗ chúng ta nói là muốn gặp Kiều thiếu sao? Còn vênh váo kêu tôi gọi điện thoại cho A Vĩ, giọng điệu giống như cô ta chính là tình nhân của Kiều thiếu không bằng!”

Một nữ tiếp tân khác đã nhắc nhở người kia, rồi nhìn Phạm Manh Manh khập khiễng đi về phía cửa lớn.

Có lẽ bởi vì hình tượng ‘cụt một tay’ của người phụ nữ này khiến cho người ta khắc ghi ở trong lòng, mấy nữ tiếp tân ở đây đều có chút ấn tượng với cô ta.

“Phải không? Sau đó có gặp được không?” Được rồi, phụ nữ chính là như vậy. Chỉ một chút tin tức là có thể hấp dẫn hết sự chú ý của bọn họ. Cho nên đã nhanh chóng quên mất chuyện cô ta nhìn thấy Phạm Manh Manh cầm tập văn kiện đi.

“Cô đoán thử xem!”

“Chẳng lẽ thực sự gặp được Kiều thiếu?” Được rồi, mỗi lần mấy người phụ nữ này nhắc tới Kiều Trác Phàm, trong mắt của bọn họ đều hiện lên hai hình trái tim. Dđienn damn leie quyýdon.

Những người phụ nữ làm việc ở trong tập đoàn Đế Phàm này, thực sự không có người nào không có không phải lòng Kiều Trác Phàm.

Cho dù gần đây thường xuyên nhìn thấy Tiếu Bảo Bối và người đàn ông này cùng ra cùng vào, mấy người bọn họ cũng đoán được hai người này có quan hệ không bình thường, nhưng mà như thế thì đã làm sao? Ở trong mắt của bọn họ, gả cho Kiều Trác Phàm chẳng khác nào gả cho một núi vàng.

Cho dù tương lai có ly hôn, bọn hò có thể sẽ được chia một nửa núi vàng.

Cho nên chỉ cần Kiều Trác Phàm còn sống, thì bọn họ sẽ vì mục tiêu này mà cố gắng.

Nhưng mà thật sự bất đắc dĩ, cho dù cả ngày bọn họ đều ở lì ở trong công ty, thì số lần mà bọn họ có thể nhìn thấy Kiều Trác Phàm cũng rất ít. Chứ đừng nói chi là có cơ hội nói chuyện mấy câu!

Lúc này, bọn họ thấy có người khua chiêng gõ trống nói muốn gặp mặt Kiều Trác Phàm, không tò mò, không ghen tị mới là lạ!

“Làm gì có! Lúc tôi gọi điện thoại cho A Vĩ, ôi trời ơi buồn cười lắm!” Giống như là nghĩ tới điều gì

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau