Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 298: Chương 114.2

Nếu như người phụ nữ kia quay lại cướp Kiều Trác Phàm, cô sẽ không ngoan ngoãn để cho Kiều Trác Phàm tùy ý đi cùng cô ta đâu! Nếu như người phụ nữ kia thực sự dám làm như vậy, thì Tiếu Bảo Bối cô tuyệt đối sẽ cho cô ta biết tay.

Vì để khuyến khích bản thân mình, thậm chí Tiếu Bảo Bối còn giơ nắm đấm của mình lên quơ quơ ở trước mặt!

Mà Nhạc Dương không thấy Tiếu Bảo Bối có phản ứng gì, còn tưởng rằng cô vẫn chưa nghĩ thông, tiếp tục khuyên: “Hơn nữa, cô ta muốn quay lại thì quay lại được sao? Bây giờ câu mới là người vợ chính thức của Kiều Trác Phàm! Đến lúc đó cậu cầm lấy tờ giấy đăng ký kết hôn giấu đi, cho dù Kiều Trác Phàm có muốn ly hôn với cậu cũng không có cách nào làm được có đúng không?” điễnn dàn nên quýndon.

“Hơn nữa, nếu đến lúc đó thực sự ầm ĩ tới mức không ly hôn không được. Cậu cũng sẽ không bị thiệt thòi, mình nhất định sẽ giành được một nửa gia tài của Kiều Trác Phàm vào tay của cậu!” Đối với chuyện xử ly hôn trên tòa, Nhạc Dương vẫn rất tự tin. Dù sao thì cô cũng chỉ có một người bạn thân này thôi, cho dù liều chế, Nhạc Dương cũng sẽ hết sức bảo vệ quyền lợi mà cô nên có.

Lúc này Tiếu Bảo Bối nghe Nhạc Dương nói thấy rất có lý.

Kết quả là Tiếu Bảo Bối cảm thấy chuyện cần thiết nhất phải làm trong đêm nay chính là cô cần phải giấu kỹ tờ giấy đăng ký kết hôn của cô và Kiều Trác Phàm, hơn nữa còn phải giấu ở chỗ nào mà Kiều Trác Phàm không thể tìm thấy được.

Như vậy thì sau này cho dù Kiều Trác Phàm có muốn ly hôn với cô cũng sẽ không thể tìm được tờ giấy này mà ly hôn!

Mà lúc này đây, trong đầu của Tiếu Bảo Bối không tự chủ mà hình dung ra một cảnh tượng như thế này - -

Kiều Trác Phàm vì thích người phụ nữ kia nên vội vàng về nhà, hơn nữa tìm thật lâu cũng không tìm thấy tờ giấy đăng ký kết hôn của anh và Tiếu Bảo Bối, cho nên không làm thủ tục ly hôn được. Mà người phụ nữ kia chỉ có thể khóc lóc quỳ xuống cầu xin Tiếu Bảo Bối cô, muốn cô giao ra tờ giấy đăng ký kết hôn kia. Cô thì lại ngồi trên ghế sofa hít một hơi thuốc, nhìn người phụ nữ kia với vẻ mặt hả hê rồi phả hơi thuốc vào mặt của cô ta.

Nghĩ tới cảnh tượng đó, Tiếu Bảo Bối đã cảm thấy sảng khoái ở trong người. điễnn dàn nên quýndon.

Đúng vậy, phải giấu kỹ tờ giấu đăng ký kết hôn đi!

Ngay lập tức Tiếu Bảo Bối cảm thấy mình thật thông minh, ngay cả cô cũng phải phục sự thông minh cơ trí của mình.

Ha ha . . .

“Tiếu Bảo Bối, cậu đang cười ngây ngốc cái gì thế?”

Đúng vào lúc này, Nhạc Dương ở đầu bên kia điện thoại hỏi.

“Hả? Không có gì, mình không có cười cái gì cả!” Tiếu Bảo Bối tỉnh lại từ trong cơn thất thần vội nói. Khiến cho Nhạc Dương ở bên kia điện thoại đột nhiên trừng mắt lên.

Cô ở bên này vì muốn khuyên Tiếu Bảo Bối thả lỏng một chút, đã hao tổn hết tâm tư. Nhưng mà Tiếu Bảo Bối thì lại hay rồi, có thể tự kiếm niềm vui cho mình được.

Nhưng mà cuối cùng Nhạc Dương cũng không nổi giận.

Cô biết Tiếu Bảo Bối đã bao nhiêu năm rồi, cũng không phải là không biết khả năng tự che giấu những chuyện không vui của cô.

Cô chỉ cảm thấy biết

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau