Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 301: Chương 115.2

Editor: Táo đỏ phố núi

Đúng vậy, từ ngày hôm nay trở đi hai tờ giấy màu đỏ này, Tiếu Bảo Bối sẽ luôn mang theo ở bên người.

Nghĩ tới chuyện Kiều Trác Phàm để hai tờ giấy này ở trong két sắt, thì Tiếu Bảo Bối lại có cảm giác không biết nên để hai tờ giấy đăng ký kết hôn của hai người ở đâu mới tốt đây.

Thứ nhất cô không có cái két sắt gì đó! Hơn nữa còn là két sắt không bị Kiều Trác Phàm phát hiện.

Thứ hai, Tiếu Bảo Bối cũng lo lắng mình để lung tung, sẽ quăng mất hai tờ giấy này đi. Thứ này đối với cô cũng không có liên quan gì, nhưng mà tưởng tượng ra vẻ nghiêm túc của Kiều Trác Phàm khi giao món đồ này vào trong tay cô ngày hôm qua. Nếu như cô làm mất nó đi, vậy thì phải làm sao đây!

Cho nên trước khi nghĩ ra được chỗ nào giấu tờ giấy này tốt nhất, thì tạm thời Tiếu Bảo Bối quyết định mang theo ở bên người.

“Lấy được rồi nhớ phải cất kỹ. Đúng rồi, có rảnh cậu dẫn Kiều thiếu theo, ba người chúng ta đi ăn một bữa!” Lời cuối cùng này chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Nhạc Dương gọi điện thoại cho Tiếu Bảo Bối ngày hôm nay.

Sau khi cô biết được Phạm Manh Manh làm như vậy đối với Tiếu Bảo Bối, cô cảm giác nhất định phải nhắc nhở cho Kiều Trác Phàm biết chuyện này.

Nhưng mà Nhạc Dương vẫn không quên, hôm đó trong phòng bệnh Kiều Trác Phàm đã hứa với cô điều gì!

“Ăn cơm? Hai ngày nay chắc là không được rồi! Mình thấy hình như hôm nay Kiều Trác Phàm đang rất bận, vừa vào công ty đã bị phòng kế hoạch ở bên kia giục đi họp rồi!”

Tiếu Bảo Bối thành thật nói.

“Vậy thì chờ hai ngày nữa cũng được. Nhưng mà cậu nhớ đừng quên chuyện này đấy!” Bây giờ Phạm Manh Manh kia bị ngã cần phải nằm ở bệnh viện mới đúng, Nhạc Dương cảm thấy người phụ nữ kia muốn quay trở lại cũng sẽ không nhanh như vậy đâu.

Nhưng mà Nhạc Dương đâu có đoán được, tốc độ quay trở lại của loại người đê tiện này, vĩnh viễn ngoài sức tưởng tượng của người khác.

“Mình biết rồi! Chờ chút nữa Kiều Trác Phàm quay lại, mình sẽ nói với anh ấy chuyện này . . .”

“Vậy là được rồi. Mình cúp điện thoại trước, khách hàng quen của mình tới rồi!” Nhạc Dương ở bên kia điện thoại vừa nói xong, liền cúp điện thoại.

Tiếu Bảo Bối ở bên này cũng cất điện thoại, ánh mắt vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tờ giấy màu đỏ ở trên tay . . .

- - Đường phân cách - -

“Ồ, đây là vật gì?” Vào lúc Tiếu Bảo Bối đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy màu đỏ ở trên tay mà thẫn thờ người một lúc lâu, thì đột nhiên có một bóng người chui vào.

Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu mới phát hiện thì ra là Anna.

Trên tay của Anna ôm một đống giấy tờ, vừa vào cửa đầu tiên là vội vàng ném toàn bộ giấy tờ lên trên bàn của Kiều Trác Phàm, sau đó đi lại bên cạnh của Tiếu Bảo Bối. Nhân lúc Tiếu Bảo Bối còn chưa lấy lại tinh thần, Anna đã giật lấy tờ giấy màu đỏ ở trên tay của Tiếu Bảo Bối.

“Ồ, thì ra là giấy đăng ký kết hôn của cô và Kiều!”

Anna cầm lấy tờ giấy màu đỏ quan sát từ trên xuống dưới, nhưng mà không có ý định trả lại.

Thực sự mà nói Anna cũng chưa từng nhìn thấy tờ giấy màu đỏ như vậy.

Trong nhà phụ hoàng và mẫu phi quả thật là có hai tờ, nhưng mà tờ giấy đó phụ hoàng cô giấu rất kỹ. Anna căn bản không có cơ hội nhìn thấy thứ kia.

Mà Anna cũng không ngờ được, lần đầu tiên cô nhìn thấy thứ này lại chính là của Kiều Trác Phàm và Tiếu Bảo Bối . . .

Vuốt ve tờ giấy màu đỏ kia một lượt, Anna cũng không tự chủ được mà tưởng tượng ra hình của mình và anh Duật được dán ở phía trên . . .

Tiếu Bảo Bối thấy Anna nhìn chằm chằm có chút mê mẩn như vậy, sợ cô ấy nuốt luôn tờ giấy đăng ký

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau