Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 312: Chương 123.3

Editor: Táo đỏ phố núi

Nhưng mà giọng nói vội vàng kia, cũng làm cho Tiếu Bảo Bối có chút hoài nghi anh đang an ủi chính anh.

“Kiều Trác Phàm, cô ta chạy vào muốn hành hạ em, em rất sợ . . .” Tiếu Bảo Bối vẫn vùi đầu vào trong lòng của Kiều Trác Phàm, nức nở.

Những người xung quanh, cũng chính là những người chạy theo từ phòng họp tới, nhìn thấy cảnh tượng này, đều có chút thổn thức không thôi.

Không phải vì bọn họ nhìn ra Tiếu Bảo Bối chiếm thế thượng phong, mà là bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Kiều Trác Phàm lộ ra vẻ mặt phức tạp như vậy chỉ vì một người phụ nữ.

“Không sao đâu, có anh ở đây rồi! Ai muốn làm gì em, anh sẽ khiến cho con mẹ nó xuống địa ngục!”

Một câu cuối cùng kia, Kiều Trác Phàm đột nhiên từ sau gáy của Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu lên, ánh mắt bắn về phía Phạm Manh Manh ở cách đó không xa.

Ánh mắt kia, giống như là những mảnh thủy tinh, từng miếng từng miếng bay về phía Phạm Manh Manh. Giống như là hận không thể cướp đi tính mạng của Phạm Manh Manh vào ngay lúc này.

Mà ánh mắt như thế, ngay cả Phạm Manh Manh cũng chưa từng nhìn thấy ở trong mắt của Kiều Trác Phàm. Mặc dù quen biết vài chục năm trước, cô ta cũng xem như là thân thiết với Kiều Trác Phàm. Nhưng mà cô ta chưa bao giờ dám lỗ mãng ở trước mặt người đàn ông này. Cho nên, Kiều Trác Phàm cũng rất ít khi lộ ra vẻ mặt như thế này đối với cô ta.

Mà chính điều này cũng làm cho Phạm Manh Manh quên mất con người thật của người đàn ông này . . .

Nhất là cho tới giờ phút này, phải đối mặt với sát ý trong đôi mắt kia, người đàn ông trong lời đồn đãi một lần nữa thoáng hiện về trong đầu của Phạm Manh Manh . . .

Một giây kia, cô ta có chút sợ hãi.

Nhưng mà cô ta vẫn duy trì rất tốt tư thái nên có, đối mặt với Kiều Trác Phàm.

“Kiều, anh đừng nghe cô ta nói bậy! Vừa rồi em . . .”

Phạm Manh Manh cố gắng giải thích cái gì đó.

“Vừa rồi như thế nào? Tôi nghĩ là cô không biết, vừa rồi các người nói chuyện như thế nào đều có ở trong này!”

Kiều Trác Phàm lấy điện thoại di động của anh ra, đó chính là cuộc gọi mới vừa rồi Tiếu Bảo Bối đã gọi cho anh.

Lúc này, trên màn hình vẫn tiếp tục duy trì cuộc gọi.

Nếu như Kiều Trác Phàm muốn, vẫn có thể lấy ra đoạn ghi âm vừa rồi.

Lúc anh lấy điện thoại di động ra, sắc mặt của Phạm Manh Manh thay đổi liên tục, điều này đủ chứng minh cô ta đã biết được Kiều Trác Phàm đã nghe thấy cuộc nói chuyện như thế nào. Cho nên Kiều Trác Phàm cảm thấy đoạn ghi âm này không cần thiết phải lấy ra.

“A Vĩ, kéo cô ta ra ngoài. Tôi cũng không muốn nhìn thấy người phụ nữ này nữa!” Kiều Trác Phàm hét lên, khiến cho toàn bộ tòa nhà Đế Phàm khẽ rung.

Mà A Vĩ sau khi nhận được mệnh lệnh của Kiều Trác Phàm, trực tiếp lôi Phạm Manh Manh đi, định trực tiếp ném cô ta ra khỏi tòa nhà Đế Phàm, còn xử lý như thế nào, anh ta cần phải cân nhắc một chút.

Bởi vì nói như thế nào thì Phạm Manh Manh cũng được lão phu nhân công nhận.

Nếu như lão phu nhân biết cô ta xảy ra chuyện gì, A Vĩ có chút bận tâm tới chuyện sẽ bị trừng phạt.

Đương nhiên, điều này cũng không có nghĩa là A Vĩ sẽ buông tha Phạm Manh Manh như vậy.

A Vĩ đang suy nghĩ xem nêu xử

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau