Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 341: Chương 131.2

Một khắc kia, dáng vẻ anh hoàn toàn luống cuống, hoảng loạn.

Sau khi rời khỏi chỗ đó, anh lại tiếp tục tìm thêm nhiều nơi nữa.

Mãi đến khi nhận được cuộc gọi của mẹ lén báo với anh Khuynh đã tìm được Anna, anh vẫn còn đang ở trên sườn núi nơi bọn họ từng chơi đùa trước kia tìm kiếm bóng dáng của cô.

Bởi vì rất lâu rồi không ai tới sườn núi này mà cây cối càng rậm rạp.

Điều này khiến cho khi anh chui vào, cả người đều bị xước xát.

Nhưng anh chẳng quan tâm đến những điều này, liền trực tiếp hỏi mẹ nơi Anna mất tích, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đi tới.

Một giây kia, ngay cả an nguy của bản thân anh cũng chẳng quan tâm, chỉ nghĩ đến có thể thực sự tìm được cô hay không.

Lúc này dường như Anna đã mất ý thức. Trên người cô khoác áo của Đàm Khuynh, mặt cũng được bọc vô cùng kín kẽ. Cứ như vậy, từ đầu đến cuối Đàm Duật cũng không thể nhìn thấy vẻ mặt cả cô.

Nhưng phần đầu gối lộ ra đầy sưng đỏ và lở loét của cô đủ để anh rõ ràng, hiện giờ cô vô cùng không tốt!

"Để anh!" Anh đi nhanh tiến lên, muốn vươn tay tiếp nhận cô gái trên tay Đàm Khuynh.

Nhưng chỉ nhận được - -

"Cút!" Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Đàm Khuynh vô lễ với anh...

Đôi mắt đen đáng sợ lại bao bọc bởi màu đỏ tươi khiến Đàm Duật ý thức được nguy hiểm.

"Anh..." Anh muốn định giải thích cho bản thân chút gì đó, thoát khỏi Đàm Khuynh đang bế Anna trong tay.

Từ nhỏ đến lớn, Anna ỷ lại anh ta nhất.

Giống như trước kia nghịch dao không cẩn thận cắt phải tay, cô sẽ nhịn không được rơi nước mắt, chỉ cần được anh khẽ thổi, cho dù đáy mắt còn nước mắt nhưng cô vẫn có thể cười ra tiếng.

Anna của anh vẫn luôn vô cùng tin tưởng anh. Chỉ cần Đàm Duật anh nói cô nhất định không có việc gì, cô sẽ nhất định không có việc gì đúng không?

Cũng không biết là do lý trí đã bị kéo căng đến giới hạn, Đàm Khuynh dù ôm Anna trong lòng nhưng cố gắng không để mất Anna đang bị với đến.

Lần đầu tiên, Đàm Duật đối với em trai ruột của mình cảm thấy bất đắc dĩ: "Khuynh, Anna cần anh!"

"Biến, anh đã không có tư cách gặp cô ấy rồi!" Ôm Anna, Đàm Khuynh đi nhanh vượt qua Đàm Duật, sau đó anh đẩy cửa xe. Anh ôm Anna chui vào ghế gồi cạnh tay lại. Mà Kiều Trác Phàm sau khi tặng cho Đàm Duật một cái nhìn bình tĩnh cũng lập tức lên xe, chiếc xe nhanh chóng giống như tên bắn rời khỏi cung mà rời đi...

Mắt thấy Đàm Khuynh ôm Anna cùng nhau rời đi, Đàm Duật cảm giác dường như có điều gì đó đã bắt đầu mất đi.

Cái loại cảm giác này khiến anh bất an. Vì thế anh chuẩn bị lên xe đuổi theo. Nhưng ngay lúc này, cả một đoạn xe đứng trước xe anh.

"Bảo Bảo?"

"Đàm Vu!"

Hai người phụ nữ trên chiếc xe đang đi tới đồng thời gọi anh.

Mà phía sau hai người còn có Lăng Nhị Gia và Đàm Dật Trạch.

"Đàm Vu, con gái Công Chúa của mẹ đâu? Con mau nói cho mẹ biết..."

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau