Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 53: Chương 53

"Tiếu Bảo Bối, đoán xem mình là ai!" Buổi tối, Tiếu Bảo Bối nhận được một cuộc điện thoại gọi đến.

Thật ra, tên người gọi tới đã hiển thị trên màn hình. Nhưng mà nghe thấy đầu bên kia điện thoại đang giả giọng của Lâm Chí Linh, thì Tiếu Bảo Bối không nhịn được mà phụ họa theo: “Là ai ta? Hơn nửa đêm còn quấy rầy giấc ngủ của người khác, thất đức quá mà!”

“Nha đầu xấu xa kia, mình mới đi có một chút à, đã quên mất giọng nói của mình rồi?”

Không ngoài dự liệu, cô gái ở đầu bên kia điện thoại nhanh chóng nổi đóa lên.

“Nhạc Dương, con nhỏ láo toét không biết xấu hổ hay sao mà còn nói! Vừa đi một cái là đi hết nửa năm, cậu có biết mình nhớ cậu nhiều như thế nào không?”

Trên đời này có một dạng người rất đặc biệt.

Mặc dù không phải người thân trong nhà, nhưng lại thân hơn người nhà.

Có những chuyện không thể mở miệng nói với cha mẹ, hoặc là đối với người nhà không dám thể hiện ra vẻ mặt khác của mình, nhưng mà trước mặt người này lại thể hiện ra hết. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Đối với Tiếu Bảo Bối, Nhạc Dương chính là một người đặc biệt như vậy. Quãng thời gian mà cô ấy chưa đi, dường như mỗi ngày Tiếu Bảo Bối đều quấn quít ở cùng một chỗ với cô ấy. Có cái gì không vừa lòng, Tiếu Bảo Bối đều có thể trút ra trước mặt của cô ấy một cách thoải mái.

Có thể nói là Nhạc Dương chính là thùng rác tình cảm của cô.

Cho nên, trong khoảng thời gian Nhạc Dương rời đi, đối với Tiếu Bảo Bối mà nói rất là đau khổ và tối tăm.

Bây giờ lại một lần nữa nghe thấy giọng nói quen thuộc ở bên kia đại dương, sao Tiếu Bảo Bối có thể không vui được chứ?

“Cái con nhỏ xấu xa không biết xấu hổ này còn dám nói nhớ mình nữa sao? Mấy ngày trước mình đã gọi cho cậu biết bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng mà đồ xấu xa nhà cậu không hề nghe cuộc nào!” Bằng không, Nhạc Dương cũng sẽ không nói Quý Xuyên đi đón cô!

“Cậu gọi điện thoại cho mình?” Lúc này Tiếu Bảo Bối mới nhớ tới, kể từ lúc lên máy bay sau hôn lễ, Kiều Trác Phàm lấy lý do là không thể gọi điện thoại, đã thu điện thoại của cô.

Sau đó, cô giống y như người nguyên thủy, phương tiện giải trí duy nhất là xem ti vi.

Nếu như không phải cô quay lại đi làm ở Tiếu Thị, đoán chừng là điện thoại di động vẫn bị Kiều Trác Phàm thu giữ.

“À, mình nhớ ra rồi. Thời gian gần đây mình không mang theo điện thoại di động…” Tiếu Bảo Bối một lần nữa cho rằng, dựa theo tính cách của Nhạc Dương thì cô phải tốn nước miếng giải thích một phen.

Ngờ đâu, hôm nay Nhạc Dương vô cùng hiểu chuyện.

“Biết rồi, biết rồi, cậu tân hôn đúng không! Mấy ngày liền ngay cả điện thoại cũng không thèm quan tâm tới, điều này cũng rất tốt!” Cô gái nào đó đang cười bỉ ổi, thông qua tần sóng vô tuyến truyền vào trong tai của Tiếu Bảo Bối. Có thể ghĩ được, trong đầu óc của cô gái mập mạp nào

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau