Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 59: Chương 56.4

Sáng sớm hôm sau, Tiếu Bảo Bối tỉnh lại vì nghe thấy một tiếng cười có chút bị đè nén.

Trong nháy mắt mở mắt ra đó, Tiếu Bảo Bối nhìn thấy gương mặt phóng đại của Kiều Trác Phàm.

“Kiều Trác Phàm, tại sao anh lại ở trong phòng của tôi!” Cô còn nhớ, tối qua trước khi đi ngủ, cô đã khóa cửa lại rồi!

Mà lúc này Kiều Trác Phàm mặc bộ quần áo ở nhà nằm nghiêng người ở bên cạnh cô.

Trên gương mặt tuấn tú phi phàm, râu ria mọc lởm chởm ra.

Nhưng mà điều này chẳng những không ảnh hưởng gì tới người đàn ông này, mà còn khiến cho người ta có cảm giác nhìn anh có thêm đôi chút hoang dã.

Kiều Trác Phàm như vậy, không cần như những công tử nhà giàu khác, không cần phải cố gắng ra vẻ, giá trị bề ngoài của anh đã vô cùng bùng nổ rồi!

“Nhìn kỹ lại một chút xem, đây là phòng của ai?” Trên mặt của anh vẫn mang theo nét cười vui vẻ, giọng nói hơi khàn khàn. Ánh mắt của anh, tĩnh lặng và chăm chú. Giống như là trao cho môt cái gì đó thần bí và cao quý, khiến cho tiểu nha đầu như Tiếu Bảo Bối, thiếu chút nữa không nhịn được mà nhào tới.

Ngắm nhìn bốn phía, Tiếu Bảo Bối hét lên một tiếng sợ hãi: “Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tôi lại ở phòng của anh?”

“Là tối qua em cố sống cố chết đòi ngủ trên giường của anh, chẳng lẽ em đã quên?” Kiều Trác Phàm từ trên giường ngồi dậy, không chút để ý lấy chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường để chuẩn bị đeo vào tay.

Nhờ lời nhắc nhở của Kiều Trác Phàm, đột nhiên Tiếu Bảo Bối nhớ lại ngày hôm qua, lúc bọn họ trở về từ Tiếu Thị, Kiều Trác Phàm liền đặt một bàn đồ ăn từ khách sạn. Hơn nữa, còn mở một chai rượu đỏ, nói là để ăn mừng.

Tiếu Bảo Bối trái hỏi phải hỏi, nhưng mà cuối cùng cũng không hỏi ra được là ăn mừng cái gì! Chẳng qua cô cảm thấy, chai rượu đỏ mà Kiều Trác Phàm khui ra kia rất ngọt, nên uống nhiều hơn hai ngụm.

Nhưng cô lại quên mất, chỉ một ly là cô đã đổ gục.

Nhất là rượu đỏ, mỗi lần sau khi uống rượu xong thì cô đề giống như con lười vậy, nhất định rất dính người.

Căn bệnh này của cô, chỉ có cha của cô, Nhạc Dương và một người nữa là Diệp Tử Hi là biết rõ.

Cũng chính vì vậy, ở bên ngoài cho tới bây giờ Tiếu Bảo Bối đều không dám uống nhiều.

Nhưng mà tối qua rượu có chút ngọt, khiến cho cô quên mất đi đó là thứ mà cô không được chạm tới.

Đoán chừng tối qua, Kiều Trác Phàm đã bị cô lăn qua lăn lại tới phát điên luôn.

Hiểu rõ tật xấu xủa mình, lúc này ánh mắt Tiếu Bảo Bối nhìn Kiều Trác Phàm, lại thêm tia đồng tình.

Cô uống rượu vào, lại cực kỳ bám người. Ngay cả khi người kia đi nhà cầu, cô cũng không chịu buông tay.

Ngày cô tốt nghiệp trung học, cha cô mở một chai rượu đỏ cho cô và Nhạc Dương.

Kết quả là ngày đó, cha của cô bị quấn quít tới mức mệt chết đi được, ngay cả đi vệ sinh cũng không được yên. Từ đó về sau, có đánh chết cha cô cũng không cho cô uống rượu.

Chắc là tối qua Kiều Trác Phàm cũng bị làm cho mệt mỏi, nếu không, phía dưới mí mắt của anh, tại sao lại có màu đen sậm như vậy được?

Nhưng mà rất nhanh, sự áy náy của Tiếu Bảo Bối đối với Kiều Trác Phàm bị cái đồng hồ trên tay anh làm cho tan biến!

Cái đồng hồ này nhìn không ra bất kỳ ký hiệu gì, điều duy nhất khiến cho Tiếu Bảo Bối nghi

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau