Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 63: Chương 56.8

“Bảo Bối, tan làm chưa?”

Trên đường về nhà, Tiếu Bảo Bối nhận được điện thoại của cha mình.

Âm thanh bên kia đầu điện thoại rất yên tĩnh, còn có thể nghe được thấy tiếng lật giấy loạt xoạt.

Nghĩ lại, chắc bây giờ ông vẫn còn đang ở Tiếu Thị.

Đại hội cổ đông hàng năm, chính là thời gian mà Tiếu Đằng bận rộn nhất.

Trước kia mỗi khi tới thời gian này, Tiếu Đằng đều không thể về nhà ăn một bữa cơm nóng hổi với cô được.

Dường như, vào lúc cha của cô bận rộn, cô vĩnh viễn đều không thể giúp gì được.

Bây giờ, cô còn làm trở ngại hơn nữa.

“Con tan làm rồi ạ. Cha, cha vẫn chưa về nhà hay sao?”

“Cũng bình thường mà. Nhưng mà giọng nói của con, sao lại khác lạ như vậy? Có chỗ nào không khỏe hay sao?” Cha của cô, vĩnh viễn là một người quan tâm cô nhất. Cho dù cô không xuất sắc giống như con nhà người ta, nhưng mà trong thế giới của cha cô, vĩnh viễn là bảo bối được bảo vệ trong lòng bàn tay.

Sự ân cần của ông, khiến cho chóp mũi của Tiếu Bảo Bối bất ngờ dâng lên sự chua xót.

“Không có, chỉ là bị cát bay vào mắt, có chút khó chịu.” Cô cố cãi chày cãi cối, nước mắt sớm đã ướt nhòe đôi mắt.

“Vậy đừng có dụi mắt. Mau đi tìm một chỗ để rửa mặt, có muốn gọi Trác Phàm đưa con đi bệnh viện không. Để ba xem, con nói là con đang ở đâu, để cha dẫn con đi bệnh viện kiểm tra một chút!” Từ nhỏ, cô chính là búp bê trong mắt của cha cô.

Chỉ cần cô không thoái mái ở đâu, mặc kệ cho ông bận rộn tới cỡ nào cũng sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho cô.

Giống như lúc này, rõ ràng ông đang rất bận rộn, nhưng mà chỉ nghe thấy cô bị cát rơi vào mắt thôi đã rối lên rồi.

Cha, cha của cô . . .

“Không sao đâu cha. Trác Phàm đã trở về, con sẽ nói anh ấy kiểm tra mắt cho con một chút.” Cô nói dối, vội vàng cúp điện thoại.

Nhưng mà khi đặt điện thoại xuống, nước mắt đã lan tràn giống như cỏ dại.

Cha, thật xin lỗi.

Là con không tốt, không biết nhìn người, mới có thể hại cha . . .

Lúc này Tiếu Bảo Bối giống như là một đứa trẻ bị lạc đường. Đứng ở trước cổng vào nhà, đôi mắt đẫm lệ mông lung.

Mà ngay vào lúc này, một bàn tay ấp áp rơi vào gáy của cô, kéo cô vào một cái ôm ấm áp quen thuộc.

“Kiều Trác Phàm . . .” Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu lên, mông lung nhìn gương mặt của Kiều Trác Phàm đang phóng đại ở trước mặt mình.

Anh đã tới bên cạnh cô lúc nào?

Cô cũng không biết rõ.

Nhưng mà cô cảm thấy, cái ôm lúc này của Kiều Trác Phàm, ấm áp hơn bất cứ lúc nào. Khiến cho đôi tay của cô, vô thức ôm lấy hông của anh.

“Cục cưng, muốn khóc thì cứ khóc ở trong lòng anh đi.” Nhưng, chỉ có lúc này thôi, anh cho phép em khóc vì người khác.

Nhưng mà câu nói phía sau, anh không nói ra.

Chỉ có đôi mắt sáng như ngọc lưu ly kia, khẽ lóe lên tia sáng ngoan độc. Nói thay cho câu nói phía sau kia của anh.

Sau đó, Tiếu bảo Bối cũng không thèm quan tâm nước mắt nước mũi của mình được lau vào chỗ nào nữa, cô chỉ biết là cô chôn chặt khuôn mặt của mình vào trong lòng của Kiều Trác Phàm, bởi vì cô rất cần sự ấm áp ở trên người anh . . .

- - Đường phân cách - -

Hai ngày!

Suốt cả thời gian hai ngày, Quý Xuyên không hề nhìn thấy Tiếu Bảo Bối ở Tiếu Thị.

Bởi vì không nhìn thấy được, nên có một cảm giác rất kỳ lạ lan tràn khắp trong người anh ta.

Giống như là trong người có vô số con sâu, đang gặm nhấm linh hồn của anh ta, kêu gọi muốn gặp Tiếu Bảo Bối.

Thực sự, cảm giác này rất kỳ quái.

Nhớ ngày đó, lúc Tiếu Bảo Bối còn là vợ chưa cưới của anh ta, cả tháng anh ta không nhìn thấy Tiếu Bảo Bối, cũng chưa từng cảm thấy nhớ chút nào.

Nhưng hôm nay, mỗi ngày nhìn thấy Tiếu Bảo Bối, đối với anh ta mà nói giống như là một người nghiện hút thuốc phiện.

Một ngày không gặp, thì thấy xương cốt đều đau.

Cho dù hôm đó, Tiếu Bảo Bối đã thể hiện rõ thái độ của cô, cô đã buông xuống mối quan hệ của bọn họ.

Quý Xuyên cũng không biết, tại sao mình lại trở thành người không buông tay được trong mối quan hệ của bọn họ.

“Quý Xuyên, anh vẫn ở đây ngẩn người cái gì? Đại hội cổ đông cũng sắp bắt đầu rồi, anh còn định ngồi đây bao lâu nữa?” Tiếu Huyên xuất hiện, đúng lúc cắt đứt suy nghĩ của anh ta.

Lúc này, trên tay anh ta còn cầm bức hình mà ba người chụp chung.

Đúng vậy, đây là bức hình ba người chụp chung mà anh ta cố chấp muốn Tiếu Bảo Bối treo ở trong phòng cưới.

Trong hình, Tiếu Huyên đứng ở giữa, khoác tay lên hai người bọn họ.

Không ai biết rằng, thật ra bắt đầu từ khi đó,

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau