Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 80: Chương 60

“Cũng đúng!” Cô nhân viên phục vụ cảm thấy câu nói này rất có lý. Bọn họ trông coi cửa hàng, bình thường ông chủ chỉ nhìn vào doanh số.

Nhiệm vụ tháng này của cô ta, vẫn chưa đạt tiêu chuẩn. Trước mắt, thời gian chỉ còn lại vài ngày.

Người phụ nữ này nếu vẫn cứ quanh quẩn ở trước cửa hàng của bọn họ, khẳng định là không thể tăng doanh số lên được.

Hơn nữa, bây giờ trong cửa hàng còn có người. Nhân lúc này đuổi đi, nếu như người điên này làm nên chuyện gì điên rồ còn có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Nếu như chờ bọn họ đi khỏi, đến lúc đó người điên này gây nên chuyện gì, thì không dễ đối phó.

Nghĩ tới đây, nhân viên phục vụ kia quả thật đã cầm cây chổi lên, đi ra phía bên ngoài. Táo đỏ le^e quyy do^nn.

“Cô, lén lén lút lút ở trước cửa hàng của chúng tôi để làm gì?”

Bên ngoài cửa hàng, nhân viên phục vụ cầm cây chổi khua khua về phía Tiếu Bảo Bối.

Bộ dạng hung hãn kia, khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút sợ hãi.

“Tôi thấy cửa hàng của cô sáng đèn nhất, nên tôi tới trước cửa hàng đứng chờ một chút, được không?” Cả dãy phố buôn bán này, ở đây đèn sáng nhất. Tiếu Bảo Bối sợ tối, nên muốn nán lại ở đây một chút.

“Không được. Cô mau rời khỏi chỗ này cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí . . .” Mặc dù người này có thể nói chuyện, nhưng không biết có phải vừa rồi Tiếu Huyên mới nói với cô ta vài chuyện mà những người điên có thể đả thương người khác, khiến cho trong lòng nhân viên phục vụ này có chút sợ hãi hay là vì nguyên nhân gì khác, tóm lại nhân viên phục vụ này cảm thấy bây giờ không thể để cho người phụ nữ này nán lại ở trước cửa hàng được.

“Tại sao cô lại có thể làm như vậy được!” Tiếu Bảo Bối không ngờ được, người này sao có thể keo kiệt như vậy?

Không phải chỉ đứng bên ngoài cửa hàng của bọn họ hay sao? Cũng không phải đứng ở bên trong cửa hàng, nhân viên cửa hàng liền muốn đuổi người.

“Tôi cứ làm như vậy, thì đã sao? Nếu như cô không đi, tôi sẽ khiến cho cô nếm sự lợi hại của cây chổi này!”

Người kia nói, rồi thật sự giơ cây chối đánh về phía Tiếu Bảo Bối.

Tư thế hung hãn như vậy, khiến cho Tiếu Bảo Bối mím môi lại, cuối cùng đành phải xoay người rời đi.

Không rời đi còn có thể làm thế nào được nữa?

Cô lại không có vũ khí, khẳng định sẽ không đánh lại người ta!

Tiếu Bảo Bối không giống như những người đàn bà chanh chua khác mở miệng ta chửi đổng người ta, nhưng mà lòng dạ cô cũng rất hẹp hòi ghi nhớ lại tên của cửa hàng này ‘MJ’.

Nhìn thấy Tiếu Bảo Bối bị người ta cưỡng chế rời đi, lòng thấp thỏm của Tiếu Huyên cuối cùng cũng ổn định lại.

Chờ lúc Quý Xuyên đi ra, nhân viên phục vụ cũng đã quay vào trong cửa hàng.

Tất cả lại như cũ.

Nhưng mà Tiếu Huyên vừa quan sát quần áo của Quý Xuyên, đồng thời đuôi mắt thỉnh thoảng cũng quan sát bên ngoài cửa hàng, nhìn xem Tiếu Bảo Bối có quay trở lại đây hay không.

Chẳng qua, chắc là Tiếu Bảo Bối đã bị nhân viên của cửa hàng hù cho sợ. Rốt cuộc cô cũng không quay trở lại.

“Lấy bộ này phải không.”

Quý Xuyên sảng khoái thanh toán, rồi đưa Tiếu Huyên

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau