Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 88: Chương 62.1

Editor: Táo đỏ phố núi

“Em còn muốn tìm ai tới để xử lý anh?”

Giọng nói trêu chọc của Kiều Trác Phàm vang lên bên tai của Tiếu Bảo Bối. Nhân đó, hơi thở nóng hổi kia của anh nhanh chóng đoạt đi ý chí của cô.

Hơi thở phả vào tai của cô, khiến nó trở nên tê dại và có chút ngứa.

Tiếu Bảo Bối không kịp thích ứng cảm giác đột ngột này nên có chút tránh né.

“Kiều Trác Phàm, đừng như vậy! Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, sau một tuần nữa!”

Bị anh ôm lấy eo nhỏ, Tiếu Bảo Bối chỉ cảm nhận thấy nhiệt độ của anh rất nóng.

“Một tuần nữa? Quá lâu, hình như anh không đợi được nữa rồi!” Kiều Trác Phàm cọ cọ vào cổ của cô, giọng nói ồ ồ. Diễng đáng ele quiý don.

Thành thật mà nói, anh đã tới gianh giới sắp bị sụp đổ rồi.

Còn nữa, Kiều Trác Phàm cảm thấy bản thân mình làm được như vậy, quả thật là không dễ dàng gì.

Bạn thử nghĩ mà xem, người không phải là Liễu Hạ Huệ, lại bị ép trở thành Liễu Hạ Huệ nhiều ngày như vậy, anh không chết thì cũng mất nửa cái mạng.

“Kiều Trác Phàm, anh không thể nói mà không giữ lời như vậy!” Tiếu Bảo Bối cố gắng dùng sức đẩy người đàn ông đang ức hiếp mình ra.

Nhưng mà Kiều Trác Phàm nặng quá, bất kể cô đẩy như thế nào đi nữa, anh vẫn cố định một chỗ giống như một tảng đá vậy.

Nhất là bộ dạng lúc này của Kiều Trác Phàm hung hãn ném cô lên giường, khiến cho cô cảm thấy có chút đáng sợ.

“Cục cưng, ngoan ngoãn nghe lời đi nào!”

“Em không nghe!”

“Không nghe cũng không được . . . Cục cưng của anh!”

Anh nôn nao muốn thử.

Nhưng vào lúc mấu chốt nhẫn, đột nhiên Tiếu Bảo Bối lại chủ động ôm lấy eo của anh.

Một giây kia, Kiều Trác Phàm muốn triệt để tiến hành theo kế hoạch của mình, thì đột nhiên lại dừng lại.

"Kiều Trác Phàm..."

"Kiều Trác Phàm, đừng như vậy. Em sợ..."

Tiểu Bảo Bối chỉ muốn thể hiện cảm xúc chân thật của cô lúc này, rồi cả người rụt rè nhào lên người của anh. Trong khoảnh khắc, Kiều Trác Phàm bị cả người cô treo lên.

Động tác như vậy, nhìn có chút buồn cười.

Nhưng Kiều Trác Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên ở trong lòng, lại có chút rung động.

Cuối cùng, đôi mắt đỏ ngầu kia bất đắc dĩ nhắm lại . . .

Đợi tới khi mở ra một lần nữa, thì cơn tức giận trước đó đã biến mất không còn gì nữa.

Giờ phút này, anh lại là một Kiều Trác Phàm cực kỳ dịu dàng đối với Tiếu Bảo Bối.

“Cục cưng . . .”

“Dạ!”

“Vậy chúng ta ngoéo tay, một tuần lễ sau sẽ làm có được không?” Ôm cô vào trong lòng, tiếng thở dốc của anh vẫn còn lớn như vậy. SSdienng dànlew quy9on.

“Dạ . . .”

Đêm hôm đó, cuối cùng thì Kiều Trác Phàm không hoàn thành được chuyện gì cả.

Anh chỉ biết là cuối cùng anh bị Tiếu Bảo Bối ôm chặt như một con bạch tuộc lớn, và trợn mắt thức tới sáng . . .

- - Đường phân cách - -

“A . . .” Ngày hôm đó, có một tiếng thét kinh hãi vang lên bên trong một khách sạn nhỏ nào đó.

Nghe giọng nói ồm ồm như vậy thì có thể nghe ra được đây là một người đàn ông.

Và căn cứ theo độ cao của tiếng hét này, có thể nhận ra người này bị hoảng sợ không ít.

“Rốt cuộc đây là thế nào?”

“Ai con mẹ nó đã lợi dụng ông đây!”

Sau khi hét lên một tiếng ở bên trong căn phòng trong một khách sạn nhỏ, người kia liên lục lẩm bẩm.

Đi sang bên này, nhìn thấy áo sơ mi của bản thân, người kia liền mặc lên.

Đi sang bên kia nhìn thấy quần lót

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau