Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 90: Chương 62.3

Editor: Táo đỏ phố núi

“Để cho ông đây biết ai đã cướp đi đời trai của ông, ông nhất định sẽ giết chết cô ta!” Nói xong mấy chữ cuối cùng thì trong đôi mắt của Duật Tiểu Gia dường như nổi lên phong ba cuồn cuộn.

Ánh mặt trời vốn chiếu khắp cả phòng làm việc, đột nhiên lại tối đi.

“Ồ, cậu vẫn còn là xử nam?” Đôi mắt của Kiều đại gia, bởi vì câu nói kia của Duật Tiểu Gia mà âm thầm đảo loạn lên.

Một năm nay, trên cơ bản mỗi lần Đàm Duật xuất hiện, thì đều mang theo một người phụ nữ. Taoo do leê quíy dđono.

Hôn môi, vuốt ve, không một động tác trêu đùa nào không làm.

Trên cơ bản ai cũng cho rằng người mà cậu ta đưa tới kia, mỗi buổi tối khẳng định là hai người sẽ lên giường với nhau. Cơ thể của cậu ta khẳng định đã tiếp xúc rất nhiều với phụ nữ rồi.

Ngay cả Anna chắc cũng sẽ cho là như vậy thôi!

Nếu không, Lăng công chúa xinh đẹp tuyệt trần kia, cũng sẽ không trốn khóc thút thít ở trong góc phòng như vậy.

Không nói đến người khác, ngay cả Kiều Trác Phàm cũng vẫn luôn cho là như vậy.

Dù sao khoảng thời gian này thì quả thật là Duật Tiểu Gia cũng quá điên cuồng.

Ngay cả người anh em như anh, cũng đều cứ tưởng rằng cậu ta đã . . .

Bị hỏi vấn đề này Duật Tiểu Gia có đôi chút xấu hổ.

Làn da trắng của anh ta dưới ánh mặt trời cũng bắt đầu ửng hồng lên.

Đáng yêu nhất chính là hai vành tai của anh ta cũng đỏ ửng lên luôn. Dưới tình huống này, Duật Tiểu Gia có chút không được tự nhiên nhìn Kiều Trác Phàm một cái sau đó nói: “Không phải là cậu vẫn hay nói với tôi rằng, lần đầu tiên phải dành cho người mình thích nhất hay sao?”

Câu nói này, khiến cho Kiều Trác Phàm sững sờ.

Đúng vậy vào khoảng mười năm trước lúc mà mấy người anh em bọn họ đi hộp đêm, lúc đó có người đã đề nghị dẫn mấy cô gái đi thuê phòng, Kiều Trác Phàm không nói một lời liền bỏ đi. Duật Tiểu Gia nhanh chóng đuổi kịp.

Duật Tiểu Gia vô cùng hiếu kỳ tại sao trước đó vẫn còn rất hăng hái mà lại rời đi, nên lúc đó đã hỏi Kiều Trác Phàm. Mà Kiều Trác Phàm lúc đó đã trả lời lại anh chính mà mấy lời kia. Dđienn damn leie quyýdon.

Không ngờ được, mười năm đã trôi qua, mà Duật Tiểu Gia vẫn còn nhớ rõ.

“Cậu nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi ngại lắm!” Bị Kiều Trác Phàm nhìn chằm chằm nên Duật Tiểu Gia có chút xấu hổ, dứt khoát hét lên: “Cậu đừng có cười tôi. Lần đầu tiên của cậu không phải cũng chờ Tiếu Bảo Bối . . .”

Duật Tiểu Gia vốn muốn nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác, để cho Kiều Trác Phàm khỏi nhìn anh ta chằm chằm như vậy, rất xấu hổ. Giống như lời mẹ nuôi vẫn hay nói, xấu hổ tới mức sắp chui vào bên trong quần cộc luôn rồi.

Nhưng mà Duật Tiểu Gia không ngờ được, một câu nói kia của mình lại có thể khiến cho Kiều Trác Phàm cũng đỏ mặt theo.

Chẳng lẽ . . .

Trong nháy mắt, Duật Tiểu Gia bắt đầu đắc ý.

“Kiều, cậu đừng nói với tôi là cậu và Tiếu Bảo Bối kết hôn đã hai tháng nhưng mà gạo vẫn chưa nấu thành cơm đó chứ?”

“Khụ khụ . . .” Kiều Trác Phàm đang uống cà phê bị câu nói này của Duật Tiêu Gia làm cho ho sặc sụa.

“Ồ, phản ứng lớn như vậy, xem ra đúng là không thành công thật rồi!”

Nói tới đây, Duật Tiểu Gia vội vàng ngồi xuống bên cạnh người của Kiều Trác Phàm, một bộ dạng dạy đời: “Nào, nói cho anh biết, có phải có phương diện kia cậu có bệnh không tiện nói ra hay không? Yên tâm, cứ nói đi

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau