Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm - Chương 94: Chương 63.2

Nghĩ tới hôm nay đã dùng hết cả một cuộn giấy vệ sinh, sắc mặt của Kiều Trác Phàm trở nên tái xanh.

“Chuyện đó . . . Vợ à, em còn phải làm việc rất vất vả! Hay là như vậy đi, hôm nay chúng ta đi ra ngoài ăn đi!”

Mấu chốt là anh đã đi cả một đêm rồi, rất vất vả.

“Vất vả cái gì chứ! Kiều Trác Phàm, chỉ cần nhìn thấy anh ăn cơm em nấu, thì em không cảm thấy vất vả gì hết! Được rồi, cứ như vậy đi. Em cúp điện thoại trước, thu dọn một chút là tan làm rồi!”

Người phụ nữ lẩm bẩm, rồi cúp điện thoại trước.

Tới đây, Kiều Trác Phàm có chút khóc không ra nước mắt.

Em không vất vả nhưng cúc hoa của anh vất vả đó!

Nếu đi cả đêm nữa thì giấy vệ sinh cũng không còn.

Nghe thấy cô sẽ nấu cơm, Kiều Trác Phàm cảm thấy bây giờ phải kêu trợ lý đi mua hai cuộn giấy vệ sinh để về nhà dùng mới được!

“Kiều thiếu, người vợ đảm đang của anh hả?” Lúc này Anna đứng ở bên cạnh.

Vừa rồi, cô bước vào để đưa lịch trình ngày mai của Kiều Trác Phàm cho anh xem qua.

Không ngờ vừa đúng lúc bắt gặp cảnh anh gọi điện thoại cho Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà nghe đoạn đối thoại kia, Anna thiếu chút nữa đã cười bò ra đất.

“Ôi, là cô vợ nhỏ không biết xấu hổ!”

Kiều Trác Phàm thở dài một tiếng, cũng giống như tâm tình lúc này của anh vậy, rất lạnh vô cùng lạnh.

Anna nghe thấy câu nói này của Kiều đại gia, thì trừng mắt nhìn anh: Ông chồng như anh mới không biết xấu hổ!

Ai vừa mới tự nhận mình rất đẹp trai, dáng người rất chuẩn, còn nói mình là người có nhiều tiền?

Tóm lại, hai người này đúng là không biết xấu hổ rất xứng đôi!

Không trách được, mọi người đều nói không phải người một nhà thì không vào một cửa!

Anna vẫn cho là cô đã che giấu nụ cười của mình rất tốt rồi.

Ai ngờ được cô vẫn bị Kiều Trác Phàm phát hiện.

“Anna, cô mà còn cười nữa thì tôi sẽ nói những chuyện mà hôm qua cô đã làm cho Duật nghe!”

Không hổ là Kiều Trác Phàm, mỗi lần uy hiếp đều rất thỏa đáng!

Anna vốn đang cười rất tươi, lập tức chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại, nhìn đi chỗ khác.

Không vì cái gì!

Ai bảo hôm qua cô đã làm ra chuyện kia chứ?

Khi Kiều Trác Phàm thuận lợi giải quyết xong chuyện Anna ‘cười nhạo’, thì anh lại không thể không lo lắng cho bản thân mình.

Còn Tiếu Bảo Bối ở bên này sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Kiều Trác Phàm, thì điện thoại di động của cô lại vang lên.

“Con dê vui vẻ, con dê xinh đẹp, con dê lười biếng . . .”

Vốn cho rằng Kiều Trác Phàm còn có chuyện gì muốn dặn dò mình, nhưng khi Tiếu Bảo Bối móc điện thoại của mình ra, thì nụ cười trên khuôn mặt của cô lập tức biến mất không còn chút gì nữa.

Đơn giản là vì trên màn hình điện thoại liên tiếp nhấp nháy hai chữ ‘Tiếu Huyên’.

Bây giờ cũng đã sắp tới giờ tan tầm, đột nhiên Tiếu Huyên gọi điện thoại cho cô là muốn làm gì?

“Chào chị, tôi là Tiếu Bảo Bối!” Lúc tiếp thông điện thoại, Tiếu Bảo Bối đã thu dọn bàn làm việc xong xuôi.

“Bảo Bối, đến phòng làm việc của chị một lát.” Trong giọng nói của Tiếu Huyên mang theo sự ngọt ngào đầy nữ tính đặc biệt nghe rất dễ thương.

Nếu là đàn ông, chắc chắn sẽ bị giọng nói như vậy mê hoặc cho thần hồn điên đảo.

Chỉ tiếc người nghe điện thoại lại là Tiếu Bảo Bối.

Nghe thấy giọng của người phụ nữ này, ngoại trừ có cảm giác không vui ra cô không có cảm xúc đặc biệt gì khác.

“Đã tới thời gian tan tầm. Có chuyện gì thì để sau hãy nói đi!”

Cô không thích tiếp xúc nhiều với Tiếu Huyên.

Nhất là sau

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau