Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo - Chương 349: Ngoại truyện phần 2 - Chương 23: Tách ra cũng tốt

"Tiểu Lam Tử, anh có cái gì tốt, đáng để em phải hy sinh như vậy? Lão Đại vẫn xem em là anh em, là em gái...." Anh chậm rãi mở miệng, khóe miệng hiện lên nụ cười nhạt nhòa, "Thậm chí còn sai bảo em như một người đàn ông, em đi theo làm việc dưới quyền của anh, chịu không ít quở trách của anh, không ít lần bị anh phê bình!" Anh lại nói, thật sự không biết mình có cái gì tốt, để cho cô phải yêu như vậy.

Có lẽ tình yêu chính là như thế, không có lý do cũng chẳng có nguyên nhân gì. Đối với Lam Khả mà nói, cũng chính là như vậy. Biết rõ anh còn có vợ, cô vẫn không khống chế được tình cảm của mình mà có tình cảm với anh. Nếu như không phải là bị Lục Khải Lâm phát hiện, cô vẫn có thể giống như trước đây, yên lặng quan tâm anh.

"Lão Đại tình nguyện người chết chính là mình, cũng không hi vọng em bỏ mạng vì anh.” Lăng Bắc Diệp trầm giọng nói, đây là sự thật, loại cảm giác thiếu cô này, rất khó chịu, rất phức tạp.

"Nợ em , anh không có cách nào báo đáp, cho dù là em sống hay chết, Lão Đại đều sẽ chỉ nói câu này, tình cảm của em, anh không thể đáp lại! Lão Đại hối hận ban đầu không hỏi rõ ràng, không khuyên em, không điều em rời đi....Lão Đại còn có vợ, con trai con gái, Lão Đại không hy vọng bởi vì em, mà đối xử với bọn họ không giống như trước đây. Em nhất định cũng nghĩ như vậy, đúng không?" Câu nói trong hình kia lại quay về trong đầu anh, giống như hiểu rõ thế giới nội tâm của Lam Khả.

Nếu như anh bình an, thì chính là ngày nắng.

Khẳng định cô cũng không hy vọng bởi vì cô, mà cả đời anh sống trong thiếu hụt với cô....

"Lam Tử, nghỉ ngơi đi! Kiếp sau nhất định phải gặp một người đúng thời gian, gặp đúng người em yêu và anh ta cũng yêu em! Lão Đại sẽ từ từ quên đi em!" Hít sâu một cái, anh nhìn mô đất kia, trầm giọng nói, lại thở ra một hơi.

Lúc xoay người, thì nhìn thấy một bóng dáng cách đó không xa, khóe miệng co giật, bước về phía trước.

Lục Khải Lâm vẫn nhìn anh chôn những đồ đó, cổ họng nghẹn ngào, trong lòng buồn bực. Cho dù biết anh không thể điều chỉnh nhanh như vậy, nhưng trong lòng vẫn khó chịu. Không nhịn được vẫn tìm tới, nhìn anh đang đến gần, cặp mắt kia trực tiếp khóa chặt cô.

Ngược lại cô có chút luống cuống, không biết nên đối mặt với anh như thế nào, cứ có cảm giác người đàn ông ở trước mắt này, đã không phải là Lăng Bắc Diệp toàn tâm toàn ý yêu cô, có thứ gì đó đã lặng lẽ thay đổi.

"Bị cảm cúm đã khỏi chưa?" Anh tiến lên, đưa tay sờ lên trán cô, nhẹ giọng hỏi, buổi sáng lúc rời giường thì cô đã ra mồ hôi và hạ sốt, nhưng không biết đã hết cảm cúm chưa.

Lục Khải Lâm không né tránh, lòng bàn tay ấm áp của anh áp vào trên trán lạnh lẽo của cô, thân thể hơi ngẩn ra, "Chỉ hơi nghẹt mũi, tốt hơn nhiều rồi." Lục Khải Lâm lạnh nhạt nói, nhiệt độ trên trán của cô bình thường, bỏ tay xuống, "Đi tới bệnh viện khám một chút thì hơn." Dắt tay của cô đi tới ven đường.

Cô quay đầu, liếc nhìn gò đất kia, bên trên bỏ lại bao tay màu trắng, bên cạnh để một cái xẻng, Lăng Bắc Diệp thấy cô ở đang nhìn phía sau, quay đầu nhìn cô, nghĩ thầm, trong lòng cô hẳn là để ý.

"Anh sẽ quên cô ấy, cô ấy cũng sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta, tin rằng cô ấy cũng không hy vọng nhìn thấy chúng ta vì cô ấy mà có mâu thuẫn?" Lăng Bắc Diệp cũng dừng chân, nhìn cô, trầm giọng hỏi.

Thật sự sẽ quên sao?

Cô không thể tin lời anh nói, cô cảm thấy nếu như là cô..., có người vì cô mà chết, thì người đó nhất định sẽ được chôn sâu trong lòng, cả đời cũng không thể quên được. Hơn nữa người này là Lam Khả, cô cũng sẽ luôn luôn nhớ, giống như cái gai đâm vào ngực cô.

Nhìn cô lo lắng, Lăng Bắc Diệp hé môi, "Không tin phải không? Em cảm thấy sau khi anh biết cô ấy thích anh, lại vì anh mà hy sinh, anh sẽ thích cô ấy, yêu cô ấy ư?" Lăng Bắc Diệp nhìn trời, mờ mịt hỏi.

Chỉ là áy náy mà thôi, không thể nào báo đáp, cũng không cách nào báo đáp.

"Nhưng anh không cảm động sao? Ngay cả em cũng bị làm cho cảm động!" Cô gầm nhẹ, âm thanh khàn khàn, chóp mũi cay xè, "Em hy vọng người ngăn phát súng đó là em!”

"Em nói bậy bạ cái gì đó? !" Cô vừa dứt lời, Lăng Bắc Hàn chợt giữ bả vai của cô, nhìn cô, kích động quát, "Lục Khải Lâm! Em hãy nhớ rõ cho anh! Cảm động thì cảm động, Lăng Bắc Diệp anh không phải kẻ ngốc, phân biệt được cái gì là yêu, cái gì là cảm động! Cái gì nên làm, cái gì không nên làm! Anh càng không hy vọng người anh yêu vì anh mà làm như vậy! Em cũng nói , Lam Khả làm như thế, là lựa chọn của bản thân cô ấy!”

Không phải nói cho thời gian để cho anh điều chỉnh sao? Tại sao bây giờ cô còn kích động hơn cả anh? Để ý ư?

"Có lẽ là em cảm thấy so sánh với cô ấy, em yêu anh vĩnh viễn không sâu đậm bằng tình yêu của cô ấy, cho nên có thể....Có thể như vậy...." Lục Khải Lâm cũng cảm thấy mình mất khống chế, nên mới kích động như thế, mấy ngày nay, trong lòng cô cũng không chịu nổi.

Nghĩ tới mấy năm kia Lăng Bắc Diệp bị cô lạnh nhạt, tổn thương, anh thường được Lam Khả chăm sóc, trong lòng cô lại đau nhói , hôm nay, Lam Khả bởi vì anh mà hy sinh....

"Cái này thì có cái gì để so....Không có gì có thể so sánh, chúng ta mới là người yêu nhau!" Lăng Bắc Diệp trầm giọng nói, dắt tay của cô, đi tới bên lề đường, cho dù Lam Khả có tốt hơn nữa, bỏ ra cho anh nhiều hơn nữa, người anh yêu vẫn chỉ có Lục Khải Lâm.

Điểm này, sao anh có thể không hiểu!

Có câu nói

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau