Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt! - Chương 371: Đi Cục Cảnh Sát

Editor: May

Ương Ương bị bắt cóc.

Cô ấy bị bắt cóc!

“Hu hu…… Làm sao bây giờ? Ương Ương bị bắt cóc……” Vưu Vưu nhìn đường phố khôi phục như thường, trong mắt tròn tuôn ra nước mắt, tách tách muốn rơi xuống.

Gió lạnh mùa đông gào thét, Vưu Vưu đứng ở đầu đường bất lực khóc thút thít, gió lạnh vô tình thổi ở trên mặt cô, gió rét lạnh hơn nữa, cũng không thắng nổi tâm tình lạnh đến ngã vào đáy cốc của cô.

Cô sinh hoạt an tường bình tĩnh hơn mười hai mươi năm, chưa bao giờ gặp qua chuyện mạo hiểm như vậy, trong lúc nhất thời ngoại trừ khóc vẫn là khóc.

Nước mắt trong suốt của Vưu Vưu rơi xuống ở trên kem trong tay, nước mắt nháy mắt dung vào kem ngọt ngấy.

“Ương Ương, Ương Ương…… Hu hu, Phong Thánh, Phong Thánh!” Vưu Vưu gấp đến độ đầu óc một đoàn hồ nhão, đột nhiên nghĩ tới tên Phong Thánh.

“Đúng! Tìm, tìm Phong Thánh, anh ta khẳng định có biện pháp!” Vưu Vưu lầm bầm lầu bầu nói lắp, một đôi mắt tròn xoe hoảng đến liên tục lập loè.

Bên cạnh cô vừa lúc có một cái thùng rác, kem tỉ mỉ chọn lựa bị cô một phen ném vào thùng rác.

Sau khi ở ven đường gọi được một chiếc xe taxi, cô gấp đến độ đầu óc vẫn xoay quanh như cũ, mang theo khóc nức nở nói với tài xế: “Đi, đi cao ốc Phong thị!”

Cô cũng không biết đến tột cùng tòa cao ốc Phong thị ở con đường lớn nào, nhưng tài xế khẳng định là biết được.

“Em gái nhỏ, em làm sao vậy? Khóc thành như vậy?” Nam tài xế quay đầu lại liếc mắt nhìn Vưu Vưu một cái, nhìn Vưu Vưu khóc đỏ đôi mắt không khác gì con gái anh lắm, không khỏi quan tâm nói.

“Em, không phải em, bạn học em bị bắt cóc, chính là vừa rồi, bị người của một chiếc xe minibus kéo lên xe, sau đó liền không còn.”

Vưu Vưu càng nói càng khóc đến lợi hại, nói năng lộn xộn khóc thút thít nói.

“Bị bắt cóc?” Tài xế đã khởi động xe lên đường, từ kính chiếu hậu nhìn Vưu Vưu nói, "Nếu bị bắt cóc, hẳn là đi cục cảnh sát.”

“Cục cảnh sát?” Trải qua nhắc nhở của tài xế, Vưu Vưu ngẩn ra một chút, tiếp đó vội vàng gật đầu, “Đúng, đi cục cảnh sát!”

“Em trước đừng khóc, bạn học em sẽ không có việc gì.” Tài xế thấy Vưu Vưu khóc đến hoa lê đẫm mưa, cùng lúc tốc độ xe nhanh hơn, an ủi nói.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau