Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 154: Cố chấp yêu - Căm thù đến tận xương tuỷ

"Tốt!" mắt anh hiện lên kinh ngạc, anh vốn cho rằng cô trả thù như là trẻ con làm loạn.

Không nghĩ tới...

Cổ Thư Phỉ kéo lấy chân đau đớn, tức giận vọt tới trước mặt của cô.

Lại bị bảo vệ hết sức ngăn lại, cô làm sao cũng không thể tránh thoát.

"An Chỉ Manh, đồ tiện nhân! cô đừng tưởng rằng chỉ mấy câu thì có thể mê hoặc tổng thống! cô chớ đắc ý, cha tôi là trùm về thuyền máy! Ông ta sẽ không để cho các người làm như vậy, ông ta không để cho các người làm như vậy..."

Nhìn thấy Cổ Thư Phỉ cuồng loạn, Cận Tư Hàn trực tiếp vung tay."Dẫn đi, y theo cô nói mà làm!" thứ bẩn thỉu này, cô nói thì tốt, chính mình phụ trách chấp hành.

"Tiện nhân, cô chết không yên lành! Tôi làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho cô..."

Mặc cho cô ta giãy giụa như thế nào đi nữa, vẫn bị bảo vệ mang xuống dưới.

cuối cùng đại sảnh cũng khôi phục yên tĩnh.

An Chỉ Manh nép trong ngực của anh, thận trọng hỏi: "anh sẽ không cảm thấy tôi rất xấu sao?"

"cô là hiền lành! trừng phạt cô ta là đúng tội!" Nếu như không phải sợ cô có cảm giác tội lỗi, anh đã sớm để cho cô ta vĩnh viễn biến mất rồi.

Nhàn nhạt cười, nhưng đáy lòng luôn có cảm giác tội lỗi.

Đột nhiên nhớ tới một sự kiện." không phải cô ta còn có điều kiện thứ ba sao? Nếu như cô ta đưa ra để anh cưới cô ta thì làm sao bây giờ?"

"cô cảm thấy người nào định đoạt quốc gia này?"

"là anh! Còn phải hỏi sao?"

Nhẹ tay sờ mái tóc của cô, giọng nhẹ nhàng mà ôn hòa."Vậy thì đúng rồi! chuyện tôi không muốn làm, ưng thuận như thế nào!"

Tuy lời này rất bá đạo, nhưng bá đạo này cô rất thích.

nép trong ngực của anh, yên tâm nhắm mắt lại, chậm rãi ngủ.

Cận Tư Hàn nhìn dung nhan cô ngủ say, bất đắc dĩ ôm ngang cô chạy lên lầu.

Nhìn thấy vết thương của cô, tai hồi tưởng lại Tống Húc cố ý cảnh cáo.

"Cô vừa chịu vết thương đạn bắn, trong một tháng không thích ứng vận động kịch liệt nha!" Hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường.

Giúp cô mở điều hoà không khí, đắp kín mền, môi khẽ hôn một cái trên trán của cô, đứng dậy rời đi.

Vừa đi khỏi, trông thấy bảo vệ mang theo Cổ Thư Phỉ trở lại biệt thự lần nữa, mắt đen thâm thúy.

Cổ Thư Phỉ Nhìn thấy trước mắt người đàn ông tuấn mỹ lạnh lùng, cao cao tại thượng, cô khắc sâu cảm nhận anh cũng là một ác ma.

Đáy lòng yêu sâu bao nhiêu, hận ý càng sâu bấy nhiêu. "Không biết Tổng Thống tiên sinh nói còn giữ lời không?"

"Nói!" Thờ ơ đảo qua, trực tiếp ngồi ở trên ghế sofa mở máy tính ra, không liếc nhìn cô một chút.

người đàn ông trước mắt thanh lãnh cao cao tại thượng, máu lạnh vô tình. Anh chỉ ôn nhu đối với người phụ nữ kia mà thôi.

Đáy lòng ác ma chậm rãi bành trướng, hất tay bảo vệ ra, kiêu ngạo đi tới trước mặt của anh.

"Tôi muốn hỏi Tổng Thống tiên sinh vì sao không thích tôi? Lại đi ưa thích một người cái gì cũng không bằng tôi?"

Cận Tư Hàn để công việc trong tay xuống, mắt đen âm trầm nhìn chằm chằm cô."Nói xong rồi hả?"

"Tổng Thống tiên sinh, xin hỏi tôi điểm nào không bằng cô ta nhất, điểm nào không thể thay thế cô ta nhất?" cả người cô rơi vào điên cuồng.

Cận Tư Hàn đứng dậy, ở trên cao nghiêng xuống nhìn cô.

hai con người tối tăm lạnh lẽo, như ác ma leo ra từ địa ngục.

Ánh mắt nhìn Cổ Thư Phỉ lưng thẳng tắp, hơi cong.

Đầu gối hơi phát run, gần như sắp quỳ xuống. Cắn chặt cánh môi, đứng trước mặt của anh, chờ đợi đáp án của mình.

Tay anh trực tiếp bóp cái cổ cô trắng nõn, Nhìn thấy ánh mắt của cô như người chết.

Thưởng thức mặt cô trắng nõn biến thành đỏ bừng, đang đổi thành màu xanh.

Môi mỏng câu lên 45 độ, cười âm lãnh." một sợi tóc của cô ấy, cô cũng không sánh nổi!"

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau