Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 185: Cô muốn bổ nhào người nào

An Chỉ Manh ngồi trên bàn đu dây, mùi hoa xông vào mũi vào trong hơi thở.

Nhìn nơi xa có con thỏ đang chơi đùa, khóe môi nhếch lên ý cười nhợt nhạt.

Bên tai truyền đến tiếng chuông điện thoại di động, cầm lấy điện thoại nhìn, là điện thoại của Nhu Nhu.

"Nhu Nhu."

"cậu có khỏe không?"

"Tôi vẫn tốt! Xảy ra chuyện gì sao?" Cô muốn không tốt đều khó có khả năng, coi như bên ngoài tòa thành, nơi nhìn không thấy cũng có rất nhiều người đứng gác.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói thần bí như vậy."Manh Manh, tôi nghĩ ra biện pháp để cho cậu thoát ly khốn cảnh rồi."

"A! Biện pháp gì!" Cô cũng muốn trợ giúp anh, nhưng anh không cho.

"Tôi nói cho cậu, chỉ cần cậu mang thai, có con. Những người kia lại nháo, cậu cũng là mẹ của nó! Bọn họ từ từ sẽ khôi phục lý trí rồi."

"Sinh con sao? Mẹ của đứa trẻ sao?"

"Đúng rồi! hiện tại vết thương của cậu cũng tốt rồi. Lại nói, cậu không sinh con làm thế nào đến trường làm ngôi sao!"

Nghĩ nghĩ, hình như cũng đúng."Thế nhưng là phụ nữ lại bổ nhào vào đàn ông, sẽ không có vẻ bạo dạn quá hay không?"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng rống không nhịn được."An Chỉ Manh, đây là niên đại gì, cậu còn cùng tôi vẽ rụt rè hay không rụt rè. Người khác thấy người đàn ông nhà cậu, đã sớm nhào tới rồi! Muốn nghĩ tới việc học, ước mơ của cậu! cậu muốn rụt rè hay là muốn ước mơ. Không thèm nghe cậu nói nữa, tức chết tôi rồi! Bên người có người đàn ông yêu nghiệt hoàn mỹ, thế mà để đó không ăn, là bị sét đánh. Tôi muốn đi chụp ảnh, lần sau trò chuyện."

"Được rồi!"

Bị sét đánh!!!!

Mang thai, bổ nhào??????

Trực tiếp dùng điện thoại lên Bách Khoa làm sao bổ nhào một người đàn ông "

Nhìn thấy đủ loại trả lời, còn có trả lời rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ bừng.

"Thật làm như thế sao?"

"em muốn làm gì?"

tiếng nói từ tính quen thuộc, dọa tay cô run một cái, điện thoại di động thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

Hốt hoảng rời khỏi, tắt máy.

Nhìn thấy thân thể anh cao lớn, trong nháy mắt có cảm giác có tật giật mình.

"Ha ha... Không có gì! Không có gì!"

Anh rõ ràng không tín nhiệm cô."lấy điện thoại di động ra!"

Vụng trộm đem điện thoại di động giấu ở sau lưng, nhanh chóng tắt máy."Không có gì, thật không có gì! hôm nay sao anh về nhà sớm như vậy!"

"không phải em nói về nhà chờ anh sao?" trên mặt lạnh băng có chút xíu xấu hổ.

An Chỉ Manh mím môi, người đàn ông này không có chút đáng yêu nào.

Nói một câu, muốn mình về sớm một chút, sẽ chết sao, sẽ chết sao!

Một chút mất hồn, ngẩng đầu phát hiện điện thoại di động đã rơi vào trên tay anh rồi.

"Trả lại điện thoại di động cho em." chân nhảy lên đi lấy, lại bị anh dễ như trở bàn tay né tránh rồi.

Cô hận nha! Không có việc gì sao cao như vậy! "Đem điện thoại di động trả lại cho em!"

Cận Tư Hàn khởi động máy, trực tiếp lật xem ghi chép trò chuyện trên điện thoại di động.

"Leng keng..."

Khớp xương ngón tay rõ ràng trượt ra tin tức.

Nhu Nhu: "Manh Manh, cậu nghĩ kỹ chưa, bổ nhào anh ta nhanh lên!"

Sắc mặt lập tức đen lại. Tay cầm điện thoại di động hỏi cô."Nói, em muốn bổ nhào người nào? bổ nhào là có ý gì?"

An Chỉ Manh Nhìn thấy tin tức này, có loại xúc động muốn giết Nhu Nhu ngay lập tức.

Cô gọi điện nói, làm gì nhiều chuyện gởi tin tức.

gởi thì gởi đi! Còn trùng hợp như vậy.

Nhìn thấy gương mặt anh tuấn rõ ràng không cao hứng, toàn thân tán phát ra khí tức lạnh buốt.

Chột dạ nhìn cái tin nhắn kia."Cái kia... bổ nhào!"

"Ừm!" Mắt đen chăm chú nhìn biểu lộ rất nhỏ của cô, chờ câu trả lời của cô.

An Chỉ Manh lén quan sát sắc mặt của anh, đang suy nghĩ anh thật không biết bổ nhào là có ý gì, còn cố ý thăm dò mình.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau