Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 206: Ở quán Cafe, không gặp không về

"Còn muốn ăn điểm tâm gì không?"

người đàn ông này thật không có ý nghĩa, chuyển đề tài nhanh như vậy.

Bất quá, dồn ép anh gấp không dễ chơi rồi. "em còn muốn ăn bánh ngọt Phù Dung!"

"Tốt! Buổi tối ăn ít một chút, đi ngủ sớm một chút! đợi lát nữa quản gia lấy cho em." thả cô ở trên ghế sofa, thân thể cao lớn đi ra ngoài cửa.

đồng thời đi ra, thuận tay mang Laptop nằm trên đất đi.

Tay nhỏ nâng cằm lên, nhàm chán chơi điện thoại di động.

Tùy ý lật ra Microblogging. Phát hiện chính mình đã bị phun thành một đống cặp mông cũng không bằng.

Nói cái gì chính mình bức tổng thống lấy tiền chặn miệng của bọn họ, còn uy hiếp người nhà của họ.

Các loại mắng chính mình là kỹ nữ lầu xanh, Bạch Liên hoa, lời nói buồn nôn.

Tóm lại một câu, cũng là sẽ không bỏ qua cho mình.

Trực tiếp coi nhẹ khẳng khái của các cô, mấy vạn tin, cũng là hiện ra trước hai mắt cô lần nữa

Tùy tiện mở ra đều là mắng mình, lật xem đến sau cùng cô đều chẳng muốn mở ra rồi.

Thu thập tin nhắn, phát hiện một ảnh chân dung đặc biệt nhìn quen mắt.

Mở ra xem, đúng là nam thần của mình.

ngón tay trượt ra có chút hơi hơi run rẩy, ấn mở tin nhắn.

"Này! Tôi ở quán Cafe bên bờ sông chờ cô, nhớ kỹ đến nha! ngày mai tôi sẽ đi tìm cô, trước khi chúng ta kết hôn vẫn là muốn bồi dưỡng một chút tình cảm. nếu cô không đi ra, tôi trực tiếp tới tòa thành tìm cô."

Tìm mình, hẹn hò sao??

Nam thần cùng mình hẹn hò! Ngẫm lại thật kích động!

mắt hoa si nhìn ảnh chân dung, đột nhiên chen vào một gương mặt anh tuấn yêu nghiệt tà mị bá đạo, trong giây lát run rẩy.

Chính mình đã có người đàn ông khác, sao có thể suy nghĩ lung tung!

Ngày mai khẳng định không thể đi! Nhanh chóng trả lời tin nhắn."Ngày mai, tôi không rảnh, thật ngại quá!"

"Leng keng..."

Không nghĩ tới anh trả lời nhanh như vậy, mở ra tin nhắn.

"cô không đến, tôi liền đi!" Nâng trán, người này nhìn thấy dễ nói chuyện, làm sao cũng bá đạo như vậy!

Ngày mai khẳng định là không cho anh ta đến tòa thành, cô không hoài nghi chút nào anh biết tòa thành mới ở đâu.

Nhưng mình làm sao có thể chuồn đi gặp anh một lần, sau đó nhanh chóng trở về nhà! sẽ không bị anh bắt lấy, sẽ không bị anh hiểu lầm đây?

"Đúng rồi, để Nhu Nhu hoặc là Huyên Huyên giúp mình đi từ chối thì tốt rồi!"

Muốn đến nơi này, trực tiếp bấm điện thoại cho Huyên Huyên."Huyên Huyên, ngày mai cậu có rảnh không?"

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lười biếng. "Không! Làm sao rồi hả?"

"Không có thì thôi, tôi tìm Nhu Nhu đây! Cậu nghỉ ngơi đi!"

"Ừm!"

Cúp điện thoại, gọi điện thoại cho Nhu Nhu lần nữa. "Nhu Nhu, ngày mai cậu có rảnh không?"

"Có! tổng thống nhà cậu canh gác cậu trốn rồi! Tôi cho cậu biết, đừng tưởng rằng chính sách anh chuyên chế, những người kia an phận rồi. Đây chẳng qua là mặt ngoài, cậu vẫn nên cẩn thận một chút!"

"Được rồi! Biết rồi! ngày mai cậu có rảnh giúp tôi đi một chuyến tới quán cà phê bên bờ sông, giúp tôi gặp một người nói một câu thôi!"

"Được rồi, gặp người nào, nói lời gì!"

"Bùi Á Hạo! nói với anh ta tôi không rảnh đi gặp anh ta rồi!" Như vậy cũng chưa thực sự đi!

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói bén nhọn."An Chỉ Manh, cậu nói người nào."

"Bùi Á Hạo!"

"cậu nói Bùi Á Hạo nào!" giọng trong điện thoại dị thường kích động.

Các cô ba tính cách hoàn toàn trái ngược, nhưng chỉ có đối với một sự kiện phá lệ thống nhất ý kiến.

là đều yêu nam thần Bùi Á Hạo!

Yêu si mê, các cô cố chấp tiến quân làng giải trí như thế, cũng là vì để gặp mặt nam thần này.

An Chỉ Manh cũng rất kích động, đem chuyện của bọn họ nói kỹ càng với cô ta một lần.

Bên kia truyền đến âm thanh kích động đinh tai nhức óc."An Chỉ Manh, cậu đi ****! Yên tâm đi! Cậu an tâm làm tổng thống phu nhân đi! nam thần này tôi giúp cậu thu thập!"

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau