Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 212: Tạm thời nhân nhượng vì đại cục toàn cầu

Bùi Á Hạo: Tôi yêu cô, cùng cô không liên quan. Chỉ nguyện cho cô được tự do, cùng cô cười cùng cô khóc cùng cô nháo, cùng cô làm những chuyện em muốn làm. Cùng cô lớn lên, bảo vệ cô hạnh phúc.

Thanh âm trong trẻo lạnh lùng, mang hận ý."Tôi nói những thứ này, chỉ là muốn để cho cô chớ lúng túng như vậy! Coi như tôi trên danh nghĩa là vị hôn phu của cô, tôi cũng là người nhà duy nhất của mẹ cô! Cô em gái này, tôi thật thích."

Anh nói như vậy, ra vẻ mình hẹp hòi.

Hai người nhìn nhau cười, lúng túng biến mất hầu như không còn.

"Nếu anh là người nhà giàu, vậy ban đầu làm sao sẽ nghĩ đến đi làm ngôi sao? Nhà anh không thiếu tiền!"

" Chờ cô! Cô người không có lương tâm, cả nhà vừa đi là biệt tích. Ba tôi vì tìm các người xài nhân lực vật lực lớn như vậy không có chút tin tức nào. Không có biện pháp, đẩy tôi tới đài cao! Chờ các người đến tìm chúng tôi! Ai biết, chính là mười năm, ba tôi mang tiếc nuối đi. Ông đến chết cũng còn nhớ mong ba mẹ cô sinh hoạt như thế nào! Để cho tôi đời này vô luận như thế nào cũng phải tìm được cô, không tìm được cô tìm thấy cô, ba mẹ tôi chết đi cũng không cho phép tôi kết hôn!!”

Lời anh nói nửa thật nửa giả, để cho cô không biết thiệt giả.

"Vậy nếu như, nếu là cả đời không tìm được?"

"Vậy thì cả đời không kết hôn!" Buông tay không thể làm gì."Cũng không biết cô có phải con gái tư sinh của ba tôi hay không."

"Phốc..." biểu tình anh chọc cười, gánh nặng con tim cũng ít đi không ít."Vậy tôi bây giờ có thể coi anh là anh, không phải vị hôn phu!"

(đổi xưng hô vì nhận anh em – theo nghĩa tình thân)

"Có thể, chỉ cần người nọ đối với em không tốt, anh vẫn đón lấy em." cặp mắt đào hoa lóe lên ánh sáng khác thường.

Nhu Nhu xa xa thấy hai người trò chuyện xong rồi, lúc này mới đi tới bên cạnh hai người."Các người nói chuyện phiếm xong, bây giờ cũng sáu giờ! Manh Manh, cậu không đi trở về, Tổng thống đại nhân nhà cậu có thể về nhà!"

Nhìn điện thoại di động, quả thật sáu giờ! Trên đường trễ nãi lâu như vậy, còn phải kẹt xe, đến nhà chỉ sợ sẽ chậm.

Vội vàng đứng dậy."Bùi Á Hạo, mau đưa em về nhà! Chậm không còn kịp rồi."

" Được!"

Mấy người vội vã rời đi phòng trò chơi, trở lại lâu đài, cũng tám giờ.

hai người vẫy tay, vội vã chạy về lâu đài.

Mở cửa lâu đài ra, quả nhiên thấy Cận Tư Hàn trầm mặt ngồi ở trong phòng khách.

người giúp việc trước mặt anh xếp thành một hàng, phạt đứng.

Rón rén đứng trước mặt của anh, cúi thấp đầu, hai tay không ngừng khuấy động.

Đứng ở trước mặt Anh chừng năm phút, Anh đều không nhìn mình, Anh như vậy càng làm cho tim cô đập rộn lên.

Quản gia ở một bên, không ngừng đối với cô chớp mắt, cô cúi thấp đầu từ đầu đến cuối không nhìn thấy.

An Chỉ Manh nhìn người giúp việc bị mình liên lụy phạt đứng, càng áy náy.

"Ông xã..."

" Ông xã...em sai rồi!"

"Em sai rồi, anh bỏ qua cho em, có được hay không!" Thanh âm mềm nhũn.

Cận Tư Hàn vẫn là không cách nào đối với cô lòng dạ ác độc! Buông báo trong tay xuống, tròng mắt đen nhìn cô.

"Tới!"

"A!" Ngoan ngoãn đứng trước mặt của Anh.

Ánh mắt điềm đạm đáng yêu nhìn Anh, như chó nhỏ bị vứt bỏ."Em sai rồi! Em không nên len lén đi ra ngoài chơi!"

"Ngồi!"

"a!" Ngồi ở bên cạnh Anh, hai chân chụm lại, hai tay rất tiêu chuẩn đặt ở trên đùi không dám lỗ mãng.

dáng vẻ Cô đáng thương, để cho lòng Anh cứng rắn hóa thành nước."Các người tất cả đi xuống!"

"Dạ, Tổng thống tiên sinh!" Quản gia nhanh chóng dọn dẹp đi.

lúc này Cận Tư Hàn mới chăm chú nhìn cô gái nhỏ trước mắt."Muốn đi chơi, phải không?"

"Không phải vậy, em..."

" nói cho anh, là phải hay không phải!" thanh âm Anh trong trẻo lạnh lùng.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau