Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 247: Bán đứng cậu - Xong đời

Kha Trạch Vũ nhìn ánh mắt hai người đối với mình không có thiện ý, nhìn quần áo mình, không có mặc sai! Hay là đẹp trai quá"Hai vị tỷ tỷ (chị), các chị nhìn em như vậy làm gì! Chẳng lẽ là hôm nay em không đẹp trai sao?" Vuốt mái tóc dài.

Hai người buồn nôn, một trẻ nít cứ như vậy thích đẹp.

Hai người đỡ cậu bé, cười híp mắt đi vào trường học.

"Kha thiếu gia, đúng không!"

Đối mặt nụ cười Nhu Nhu rất giả, Kha Trạch Vũ rùng mình một cái."Chị Nhu Nhu, chị muốn gì xin phân phó, chớ khách khí như vậy." Khách khí để cho cậu có chút sợ hãi!

"Tiên lễ hậu binh (ngoại giao trước nói chuyện sau) mà! Đạo lý này chúng tôi biết! Tới, nói một chút, người phụ nữ trên báo đó là ai!"

"Người phụ nữ trên báo?" Kha Trạch Vũ mờ mịt nhìn hai người.

Huyên Huyên dứt khoát cầm lấy điện thoại ra ừn ùn kéo báo bày ở trước mặt cậu bé."Nói, người phụ nữ này là ai!"

Kha Trạch Vũ cười vô cùng lúng túng, nhìn hình trên báo.

"Người này, em cũng không nhận biết..." Kiên quyết lắc đầu!

Nhu Nhu siết quả đấm, giả vờ hung tợn nhìn cậu."Cậu nói hay là không!"

"A a..." Muốn lui về phía sau, phát hiện người đều bị các cô sớm có dự mưu đỡ."A a... Cái đó..."

"Nói!" Hai người hai miệng đồng thanh.

"Ách... Đó là em họ xa của cậu!" Che cái miệng nhỏ nhắn."Em không nói gì, các chị đừng nói em nói!"

"Em họ xa? Có xa lắm không?"

"Rất xa đi! Hay là trước tổng thống trước nhận người nào sinh con gái, bây giờ là công chúa nước S! Chẳng qua là lúc cô còn rất nhỏ bởi vì có bệnh tim, bảo vệ nghiêm mật, cùng cậu chung sống mấy năm! Cho nên..."

"Cho nên, Tổng thống đối với cô đặc biệt?" Nhu Nhu nhạy cảm phát giác mấu chốt.

Kha Trạch Vũ yên lặng gật đầu."Bất quá, chị yên tâm, mợ nhất định là một người duy nhất trong lòng cậu." Cậu không nói chuyện nữa, nếu như mợ bởi vì lời mình cùng cậu như thế nào, cậu hẳn sẽ chết rất thảm rất thảm!

Mấy người nhìn về phía An Chỉ Manh một bên im lặng không lên tiếng, buông Kha Trạch Vũ ra, một trái một phải kéo cánh tay cô.

"Không có sao, cậu còn có chúng tớ!"

" Ừ, không sợ! Chúng tớ ở đây!"

" Ừ, không có sao! Anh có em gái, tớ còn có vị hôn phu!" Ánh mắt quật cường nhìn phương xa.

Hai người nhẹ cười ra tiếng, cô quả nhiên vẫn là An Chỉ Manh không tim không phổi.(vô lo vô nghĩ)

"Manh Manh, đây là nhớ tới vị hôn phu này sao?" Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Bùi Á Hạo từ xe nhỏ đằng xa đi xuống.

Cả người hưu nhàn.

Quả nhiên không hổ là thần tượng toàn dân.

Khóe môi nhếch lên nụ cười cởi mở, cả người giống đứa bé lớn đẹp trai như một ánh mặt trời.

Đi tới bên người mấy người, tự nhiên quen thuộc trêu ghẹo nói."Manh Manh, đây là định ôm tôi vào trong ngực sao?"

"Đúng vậy!" Cô cười trả lời!

Kha Trạch Vũ nhảy ra đứng ở giữa hai người."Không thể, các người không thể!" Nhiệm vụ của cậu bé chính là tới canh chừng mợ, nếu mợ bị người bắt cóc chạy, cậu bé nhất định sẽ bị cậu hành hạ cả đời.

Suy nghĩ cái loại có thể đó, lại sợ hãi.

"Phốc..." Nhu Nhu cười ra tiếng đầu tiên.

"Phốc xuy..." Mấy người cười làm một đoàn, trong lòng kiềm chế quét sạch.

Kha Trạch Vũ ủy khuất nhìn mấy người."Không cho cười, không cho cười, cũng không cho phép cười!" Cậu cũng sắp vội muốn chết, những người này còn không có lương tâm cười được.

Mấy người hết sức cười, nhưng nhìn khuôn mặt con nít đẹp trai mềm mại vô cùng nghiêm túc, lại phá công cười lớn.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau