Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 266: Hãy mau tự sát

Điện thoại vừa cúp máy, lại tới một cú điện thoại.

Điện thoại là Tống Húc gọi tới."Nói!"

"anh hãy mau tới đây một chuyến đi! Cô ầm ỉ đòi tự sát, cản ngăn không được!"

lời nói đầu bên kia điện thoại để mày kiếm càng nhíu chặt. "Được rồi! Tôi tới!"

Cúp điện thoại, vội vàng mặc y phục, trực tiếp đi xuống thang lầu đi ra ngoài cửa.

Quản gia ở sau lưng gọi: "Tổng thống, bữa sáng của ngài..."

Cận Tư Hàn ngồi lên xe, thẳng một đường đến bệnh viện.

Xuống xe, trực tiếp xông vào thang máy, thẳng tới tầng cao nhất.

Mới vừa đi tới bên ngoài nghe thấy bên trong truyền đến tiếng ồn ào."Để tôi chết đi cho rồi, đời này tôi cũng không mặt mũi gặp người rồi..."

"An tiểu thư, chúng tôi đã kiểm tra cho cô rồi! nhiều nhất là cô bị người bỉ ổi nhìn, người ta cũng không có xâm phạm, cô vẫn là trinh nữ."

"Tôi đã bị người thấy hết, còn lại một lớp màng này sao? Các người đừng tới đây, hôm nay tôi phải chết ở chỗ này! Tôi vốn có bệnh tim không ai muốn, hiện tại..." Tiếng khóc lóc thê thảm.

Cận Tư Hàn đẩy cửa, đi vào trong buồng, đã nhìn thấy cô cầm đao đặt ở trên cổ, trong phòng bảo vệ kêu loạn đứng ở một bên.

"Tổng Thống tiên sinh!"

"Tổng Thống tiên sinh!" Từng vị trí tránh ra, để anh đứng trước giường bệnh.

Cận Tư Hàn ngồi ở trên ghế sofa, mắt lạnh nhìn cô.

Quay đầu nhìn về phía Tống Húc."anh ăn bữa ăn sáng chưa?"

Tống Húc vẻ mặt ngu muội, Tổng Thống tiên sinh bây giờ người ta muốn tự sát, ngài hỏi bữa sáng vậy được không?

"Ăn bữa ăn sáng sao?"

"Không có!" Anh cũng vừa tỉnh bị kéo qua đây rồi.

"Ừm, tôi đi gấp, quên cầm theo bữa sáng, anh trở về một chuyến cầm giúp tôi!"

"A!" Tống Húc đi tới bên ngoài cửa, mới nhớ tới mình đi như thế nào ra ngoài cửa rồi.

Không phải để anh đến cản người tự sát sao? Làm sao biến thành ăn bữa sáng rồi.

Cận Tư Hàn quét mắt một vòng bảo vệ."Các anh đều đi ăn bữa sáng đi!"

"A!" Bảo vệ thấy tổng thống bình tĩnh, dưới đáy lòng yên lặng giơ ngón tay cái lên.

Tổng thống nói đều là đúng, toàn bộ lui ra ngoài, còn quan tâm gài cửa lại.

An Nhã bị Cận Tư Hàn không theo lẽ thường, biến thành nửa vời! tay cầm đao đặt ở trên cổ xấu hổ vô cùng

Cận Tư Hàn nằm trên ghế sofa, nhắm mắt, từ đầu tới đuôi không có nói thêm nửa chữ, nhìn thấy anh ngủ say bên cạnh, tay cầm đao, càng thêm xấu hổ!

Thấy anh thật không có ý định chú ý mình, tay cầm đao trên cổ hơi hơi dùng sức, cảm giác được da thịt bị cắt đau đớn, để cho cô ngừng tay.

Đôi mắt sáng không chịu phục nhìn anh, thấy anh hô hấp đều đều, không có dự định mở mắt ra nhìn mình một chút.

Tâm càng thêm oán hận, vì sao đồng là phụ nữ, anh đối với cô ta ngàn vạn sủng ái, đối với mình lại chẳng thèm ngó tới như thế.

Đôi mắt sáng hiện lên quyết tâm, cô không thèm đếm xỉa rồi.

tay cầm đao vừa dùng lực, dùng sức với cổ của mình.

"cô mà dùng lực cắt thêm ba cm, cô sẽ chết thật rồi." Anh chậm rãi đứng lên từ trên ghế salon, mắt đen mở ra như vương giả cao cao tại thượng.

Mắt đen nặng nề, cơ trí, giống như tất cả nội tâm xấu xí đều không chịu nổi phơi bày ở trước mặt anh.

Đứng dậy từ trên cao nhìn xuống trước mặt của cô, ngón tay thon dài, trực tiếp cầm đao trong tay của cô xuống.

Đối với máu tươi trên cổ trắng nõn, nửa mắt cũng không nhìn.

Thanh đao thả ở trên bàn trà bên cạnh, mắt lạnh nhìn cô."Nói đi! Muốn cái gì!"

khẩu khí vô cùng lạnh nhạt, để cho lòng tự trọng của cô nhận lấy đả kích nghiêm trọng.

"Tư Hàn! Tôi ở trong đáy mắt của anh cứ không có giá trị như vậy sao?" Khẽ ngẩng đầu 45 độ, vừa vặn lộ ra góc độ nhu nhược hoàn mỹ.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau