Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 28: Gọi không sai

"mày muốn ngồi xuống hay không, chúng ta đàm phán chút."

Chó ngao Tây Tạng ngoẹo đầu dò xét cô gái trước mắt thật lâu, thẳng đến trông thấy chủ nhân ra ám hiệu ngồi, lúc này mới ngồi trước mặt cô.

"Uông Uông gâu gâu..."

"Vì chúng ta chung sống hòa bình, chúng ta tới bắt tay cái đi." Vươn tay, cười ngọt ngào nhìn nó.

Thấy ôn thần ngu ngốc nhìn mình một hồi, lúc này mới kiêu ngạo giơ chân ra, vừa bắt lấy tay của mình liền buông ra rất nhanh.

nội tâm An Chỉ Manh rất sụp đổ, cô coi như là bị ghét bỏ...

Hít thở sâu một hơi, không tức giận với động vật, không tức giận với động vật...

Dưới đáy lòng mặc niệm ba lần, lúc này mới cười nhìn ôn thần."mày đừng đi theo tao có được hay không, lần sau tao đến mang cho mày cục xương ăn ngon, hay thịt? Thế nào?"

Chó ngao Tây Tạng khinh bỉ nhìn cô gái trước mắt một chút, nó mới không phải chó cấp thấp. Thân thế là chó ngao Tây Tạng nổi danh, tổ tông nó đều là chó ngao Tây Tạng của người có tiếng tăm.

Cho dù là bò bít tết Kobe nó đều ghét bỏ, làm sao lại ưa thích thức ăn chó rẻ mạt mà dụ dỗ.

An Chỉ Manh dám thề, cô thật thấy được nồng đậm khinh bỉ từ trong mắt nó.

Quả nhiên hạng người gì nuôi loại sủng vật đó.

"mày thả tao đi, tao tìm bạn cho mày, có được hay không. Mày nhìn mày bị tổng thống biến thái giam giữ, khẳng định tìm không được bạn đâu!" Đột nhiên, cổ có cảm giác lạnh lẽo.

Nghi hoặc nhìn chung quanh một chút, không có cái gì."Kì quái, tại sao có thể có ảo giác bị anh nhìn chăm chú." Lắc đầu, chuyên chú nhìn chó ngao Tây Tạng trước mắt.

"mày suy tính như thế nào, một mình có thể cô đơn rồi."

"Uông Uông gâu gâu..." nó biểu thị cái cô gái này càu nhàu làm cho nó không cách nào nhìn thẳng, nhìn chủ nhân của mình xin chỉ thị, có thể rời đi hay không.

Đạt được chủ nhân đồng ý, không nói hai lời đứng dậy, trực tiếp co cẳng chạy.

"Xem ra vẫn là tìm bạn có hiệu quả." dương dương đắc ý trình độ mình đàm phán, đứng dậy vỗ vỗ vụn cỏ trên người mình.

Mượn lấy ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động, lần nữa di chuyển một vòng trong hoa viên.

Trong bóng tối người đàn ông duỗi tay nâng trán, cô gái này ngu xuẩn như vậy còn hy vọng muốn chạy trốn, thật không biết người nào cho cô lòng tự tin mù quáng.

Trốn ở trong bụi cỏ, ánh mắt xoay tròn. "Ngắm..."

"Ngắm..."

"Gọi không sai, lại kêu mấy lần tới nghe một chút!"

tiếng nói từ tính quen thuộc, làm thân thể cô cứng đờ. trong nháy mắt phản ứng đầu tiên đánh rơi đèn pin điện thoại di động, người từng chút một từng chút một đi đến đống cỏ.

bên trong miệng không ngừng niệm thần chú."anh nhìn không thấy tôi! Nhìn không thấy tôi! Nhìn không thấy tôi..."

vẻ mặt Cận Tư Hàn đầy hắc tuyến, không thể nhịn được nữa cúi người, nhấc tay lên, trên cao nhìn xuống cô gái không ngừng giãy dụa.

"Gọi không sai, đêm nay cứ gọi như vậy, không cần ngủ."

"Dựa vào cái gì! Thả tôi xuống, thả tôi xuống." Tức chết cô, cảm giác bị anh mang như vậy, để cho cô có ảo giác là anh nuôi sủng vật.

Mắt đen hơi trầm xuống, quét mắt cô."cô chắc chắn chứ?"

"Coong... A..." Đột nhiên buông ra, để cho cô trở tay không kịp."Hỗn đản, tôi không có nói anh buông tay bây giờ, a..."

Cảm giác bên hông bị xiết chặt, chờ cô lần nữa run rẩy hơi mở mắt ra, phát hiện cô đã ở trong ngực của anh rồi.

Thấy hai tay cô ôm thật chặt bên hông mình, mắt đen thâm trầm. Trực tiếp ôm cô lên, đi đến tòa thành.

An Chỉ Manh cúi thấp đầu, cách áo sơ mi thật mỏng, lồng ngực nóng cảm giác từng trận đánh tới.

Bên tai tiếng tim đập mạnh mẽ, để cho nhịp tim của cô đập cũng biến thành không bình thường.

mắt Cận Tư Hàn đột nhiên nhìn xuống cô gái an phận, dưới ánh trăng má phấn ửng đỏ

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau