Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 324: Vì sao không nói cho tôi biết

Chẳng qua là khi anh nhìn thấy tiêu đề bên trên trang đầu "nhân phẩm của diễn viên chính khiến người ta hoài nghi, đua đòi hàng hiệu, mắc bệnh công chúa liên lụy đoàn làm phim", sắc mặt lập tức trở nên có chút khó coi.

Anh lập tức nhấn nút gọi trên mặt bàn.

Không đến 5 giây, thư ký vội vã đẩy cửa tiến vào, vội vàng đi đến trước mặt Cận Tư Hàn, rướn người nói: "Tổng Thống tiên sinh, có chuyện gì không?"

" tin tức này, anh biết chưa!" ngữ điệu Cận Tư Hàn lạnh lùng, anh xoay màn ảnh máy vi tính, để thư ký có thể thấy rõ.

trên trán thư ký đổ mồ hôi lạnh, lập tức nói: "Vâng, Tổng Thống tiên sinh."

"Vì sao không nói cho tôi biết?" Mắt anh híp lại, ánh mắt băng lãnh rơi vào trên người thư ký.

thư ký không khỏi sợ hãi một phen, rất lâu mới nói: "Đây là tin tức công bố hôm nay, tôi sợ nói cho Tổng Thống tiên sinh sẽ ảnh hưởng công việc hôm nay của Tổng Thống tiên sinh, dựa theo nhật trình, buổi chiều ngài còn phải tiếp kiến đại sứ đến từ nước M, nếu như bởi vì việc này..."

"Đủ rồi!" Anh có chút phiền chán, tiếng nói tự xuất hiện trong yết hầu, mang theo vô thức rất nhỏ.

Đó là điềm báo anh tức giận.

Thư ký lập tức im bặt, không ai dám lải nhải không ngừng lúc Tổng Thống tiên sinh tức giận.

"Cái người phụ nữ này, là ai?" đầu ngón tay Cận Tư Hàn chỉ ảnh chụp Phó Tiếu Tiếu bên trong màn hình.

cô bên trong màn hình, là tư thái đầy bụng ủy khuất.

"Cô và An tiểu thư quay phim cùng một chỗ, chi tiết cụ thể cũng không biết được. Nếu như Tổng Thống tiên sinh muốn biết, tôi lập tức gọi người lấy tất cả tương quan bối cảnh tư liệu của cô ta điều tra."

"Vậy thì làm đi." Anh kiêu ngạo mở miệng.

"Vâng, Tổng Thống tiên sinh." hiệu suất thư ký làm việc, có thể là rất cao.

"Chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đi bệnh viện được nhắc tới trong tin tức này." Anh cơ hồ là không thay đổi sắc mặt khi nói như vậy.

Thư ký hơi ngẩn người nói: "Thế nhưng Tổng Thống tiên sinh, hiện tại thời gian ngài hẹn gặp sứ giả vẻn vẹn chưa đến một giờ, bây giờ ngài qua bệnh viện này..."

" an bài thời gian gặp mặt một lần nữa, cái này rất khó làm sao?" Anh khí thế mạnh mẽ, để bất luận kẻ nào đối mặt với anh, đều sẽ không khỏi có chút khẩn trương bất an.

"Vâng, Tổng Thống tiên sinh, tôi qua chuẩn bị xe cho ngài!" Thư ký đành phải đáp lại, vội vã rời văn phòng tổng thống.

Ngày đó trong tin tức, còn kèm ảnh chụp An Chỉ Manh.

thời khắc này ánh mắt Cận Tư Hàn cháy bỏng rơi vào bên trên tấm hình kia, trong ánh mắt của anh toát ra một số cảm xúc phức tạp.

Bệnh viện quá nhàm chán.

An Chỉ Manh cũng không biết vì sao, các y tá cũng không chịu đem điện thoại di động trả lại cho cô, cũng không cho cô chơi ipad hoặc là xem phim truyền hình.

Đây quả thực là đối xử tù nhân mà!

Cô không biết, đó là Tịch Cẩm Viêm cố ý an bài. Anh không muốn để cho cô nhìn thấy những tin tức tiêu cực.

Dù sao lúc dưỡng thương, tâm tình quan trọng nhất.

Bất quá nhàm chán như vậy, tâm tình của cô cũng chưa chắc tốt hơn.

An Chỉ Manh sững sờ nhìn ngoài cửa sổ phòng bệnh, bỗng nhiên, trên hành lang bên ngoài truyền đến náo loạn tưng bừng.

Nhịn không được tò mò nổi lên, vểnh tai nghe cẩn thận. Thế nhưng xôn xao này lập tức bị lắng xuống, bên ngoài lập tức an tĩnh không tưởng nổi.

Cô có chút thất vọng, từ từ thở dài một hơi.

Bất quá còn chưa có than thở, cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra.

Cô vội vàng quay đầu, thiếu chút nữa bị vặn cổ rồi. Nhìn thấy người tiến vào, không khỏi sửng sốt, vào thời khắc ấy, nhịp tim cô đập giống như muốn ngừng rồi.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau