Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 379: Vẫn là An Noãn Tâm?

Không có cách nào, An Chỉ Manh đành phải nỗ lực cúi đầu không dám nhìn người, đỏ mặt giống như sắp rỉ máu rồi.

Lần này, Cận Tư Hàn hài lòng rồi.

Anh mỉm cười gật đầu, ra hiệu với An Nham: " để An tiên sinh đợi lâu, thật sự là không có ý tứ."

"Không có quan hệ, mọi người đều là người quen, tôi cũng không quanh co lòng vòng." An Nham nhíu chặt lông mày nhìn Cận Tư Hàn, giống như An Chỉ Manh là người trong suốt nhìn không thấy: "chừng nào thì anh cưới em gái tôi."

Sao? An Chỉ Manh lập tức ngẩng đầu, làm sao một lời liền nói chuyện này nha!

Mà lại, không phải An Nhã nói muốn rời khỏi sao? vì sao anh của cô ta lại tới nói thế này!

ngón trỏ thon dài của Cận Tư Hàn gõ ở trên bàn, một chút một chút, nhẹ mà hữu lực.

Anh cười nhạt nói: "An tiên sinh giống như hiểu lầm chỗ nào rồi."

"Cũng không có." thái độ An Nham rất cường ngạnh: " trước đó tôi đã qua bệnh viện nhìn qua An Nhã, nó không tốt, tôi cho rằng, anh nên vì thế gánh vác trách nhiệm."

"An tiên sinh nói lời này có chút quá mức, tất cả mọi người đều là người trưởng thành, tin tưởng An Nhã cũng biết mình đang làm những gì." Cận Tư Hàn nói, " Tống Húc cũng không có làm gì sai? Nhưng mà vì tôn trọng An Nhã, tôi vẫn nhốt anh ta lại."

"Người đàn ông kia xin anh giao cho tôi xử trí." An Nham nói, "bây giờ, tôi hi vọng có được một câu hứa hẹn từ Cận tiên sinh, gần đây, mời cưới em gái tôi!"

Cận Tư Hàn híp mắt, người đàn ông này ngu ngốc sao? Thế mà đứng bên trên lãnh thổ mình, uy hiếp mình.

"Cái này chỉ sợ là không thể rồi." người này đối với anh cứng rắn, ngược lại anh càng cường ngạnh hơn: " còn chưa có giới thiệu cùng An tiên sinh một chút, vị này là vị hôn thê của tôi Manh Manh, gần đây chúng tôi sẽ kết hôn, chỉ sợ tôi không cưới An Nhã được rồi."

lúc này An Nham mới chú ý tới An Chỉ Manh tồn tại, tùy ý thoáng nhìn, chỉ thấy cô gái nhỏ mở to hai mắt nhìn mình, gương mặt đỏ hồng, thần sắc muốn bao nhiêu vô tội liền có bấy nhiêu vô tội.

Nhưng mà... Bộ dạng này... Làm sao có thể!

An Nham mãnh liệt đứng lên, xông lên giữ chặt An Chỉ Manh, vội vàng hỏi: "cô tên gì? Ở nơi đâu? cha mẹ cô là ai?"

Ha ha, người đàn ông này lại xảy ra chuyện gì?

An Chỉ Manh muốn rụt tay về, An Nham lại nắm lấy cô không chịu thả, cô gấp đến độ sắp khóc rồi.

"An tiên sinh!" Cận Tư Hàn khiển trách nói, "anh muốn làm gì đối với vị hôn thê của tôi?"

lúc này An Nham mới lấy lại tinh thần, chính mình thế mà dắt lấy tay Lady, đây là hành vi thất lễ cỡ nào.

"Thật có lỗi." An Nham hít vào một hơi thật sâu: " tuy nhiên im lặng, Nhưng mà, mời cô đem đáp án vấn đề tôi mới vừa hỏi nói cho tôi biết được không?"

An Chỉ Manh há to miệng muốn nói chuyện, Cận Tư Hàn đã thay cô mở miệng rồi.

"Cái này chỉ sợ không được, tôi muốn An tiên sinh giờ phút này cần bình tĩnh một chút, chúng ta nói chuyện, chờ lần sau anh tỉnh táo lại tiếp tục đi."

Cái này rõ ràng đã muốn tiễn khách, lại dừng lại cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

An Nham suy tư một phen, gật đầu, "Là tôi lỗ mãng rồi, chẳng qua tôi còn mời Cận tiên sinh suy tính một chút đề nghị của tôi."

Toàn bộ trình tự Chỉ Manh không có nói câu nào, nội tâm lại giống như có một vạn con ngựa lao nhanh gào thét qua.

Cho nên không phải mình đến đưa cơm sao? Giống như có chút lệch khỏi quỹ đạo chủ đề nha!

*

An Nham thoáng bình tĩnh một chút, chịu đựng kiên nhẫn đợi đến khi trở lại xe, mới tiếp điện thoại.

"Làm sao vậy, An Nham?" Đầu bên kia điện thoại không phải người nào khác, đây là Đệ Nhất quốc mẫu Nước S, mẹ của bọn họ.

"Mẹ, mẹ còn nhớ hay không, bác cả có một cô con gái, cô tên gọi là gì?"

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau