Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 386: Sau tai cô có nốt ruồi không?

nhớ Cận Tư Hàn, An Chỉ Manh cũng không có ở bệnh viện lâu đã trở lại rồi.

Thật sự là quá mệt mỏi, thật muốn đi ngủ sớm một chút.

Mang vào dép lê thoải mái, lười biếng nằm ở trên ghế sofa, tự mình nhấm nháp một tách cà phê, hương cà phê nồng đậm nhất thời tràn khắp cả phòng.

"Thiếu phu nhân, An thủ tướng đến rồi."

tay An Chỉ Manh bưng chén cà phê hơi run lên một cái, An Nham đến rồi hả?

"Để anh vào đi!" An Chỉ Manh khẽ nhấp một miếng cà phê, vị đắng chát tràn khắp toàn bộ khoang miệng, nhưng chính mình lại cảm thấy ngọt ngào, đáy lòng tràn đầy hạnh phúc.

"An thủ tướng, tới đúng lúc, tôi đang uống cà phê, ngài cũng tới nếm thử xem thế nào?" An Chỉ Manh không có ngẩng đầu, chỉ dựa vào tiếng bước chân, cúi đầu hỏi thăm rồi.

"Không cần, tạ ơn!" An Nham cũng không hề cảm kích, chính là người phụ nữ này làm em gái mình thống khổ không chịu nổi cả ngày.

"Há, vậy ngài vừa mới gặp tôi, hiện tại là bởi vì quá nhớ đến thăm tôi sao?" Đi theo bên người Cận Tư Hàn, khẩu khí cũng không tự chủ liền bắt chước anh.

"Tôi có mấy vấn đề, hỏi một chút sẽ đi liền!" An Nham thẳng thắn nói ra, không có che lấp chút nào, ý tứ trốn tránh.

Nháy mắt, cảm thấy chính mình không có đắc tội anh, cỗ địch ý này là từ đâu tới?

"A... Tốt."

"Trong nhà cô còn có người nào?" câu đầu tiên An Nham muốn xác nhận một chút cô có phải là cô nhi hay không.

" ba và mẹ của tôi nha!" An Chỉ Manh cũng sảng khoái trả lời vấn đề của anh: " bởi vì tôi là con gái một, trong nhà cũng không có anh chị em."

Nội tâm nho nhỏ châm chọc một câu, còn có bà ngoại.

"Vậy cô còn nhớ rõ việc khi còn bé không?" An Nham cũng không hề từ bỏ, tiếp tục truy vấn nghi ngờ trong lòng của anh.

"việc khi còn bé, tôi có chút mơ hồ, khi còn bé gặp qua một cơn bệnh nặng, rất nhiều chuyện đều đã quên rồi." ánh mắt An Chỉ Manh quái dị nhìn người đàn ông này lại hỏi mình một số vấn đề đau khổ không quan hệ.

"Còn có một vấn đề, sau tai của cô có phải có một nốt ruồi nhỏ hay không?" An Nham chợt nhớ tới một điểm mấu chốt đặc thù.

"An thủ tướng, ngài vừa vào cửa liền không có nghỉ qua, vẫn luôn hỏi tôi một số vấn đề kỳ quái, tôi có thể hỏi ngài mấy vấn đề hay không?" An Chỉ Manh đặc biệt chán ghét cảm giác cứ bị người khác nắm mũi dẫn đi như vậy.

"cô để tôi nhìn nốt ruồi sau tai cô, tôi sẽ trả lời vấn đề của cô." An Nham lạnh nhạt ứng phó nói.

"OK, tôi cho anh xem một chút cũng được rồi." An Chỉ Manh đang khi nói chuyện liền vén tóc dài lệch ở bên trái lỗ tai lộ ra lỗ tai của mình.

cái cổ tinh tế bóng loáng, luôn luôn dễ dàng mê hoặc người bên cạnh như vậy, An Nham đang chuẩn bị lại gần, nhìn sau tai một chút đến cùng là cái gì.

Lúc này, một thân ảnh từ cửa dần dần đi vào.

Cận Tư Hàn vừa vào cửa liền thấy tình cảnh như vậy, An Chỉ Manh vén tóc lộ ra tai phải, An Nham thân mật nằm ở sau tai của cô lập tức muốn ngậm vành tai của cô trong miệng.

"Khụ khụ khụ!" Cận Tư Hàn cố ý lớn tiếng ho khan vài tiếng, hai người lúc này mới tranh thủ thời gian tách ra.

cuối cùng An Nham không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cứ như vậy bị Cận Tư Hàn vội vã trở về cắt ngang rồi.

"anh làm sao trở về rồi hả?" An Chỉ Manh không có dự liệu được thời gian anh trở về: " anh đừng hiểu lầm."

trong lòng Cận Tư Hàn cảm giác rất khó chịu, cau mày nhìn An Nham.

cô vợ nhỏ của mình lại gần sát người khác như vậy, làm sao lại cao hứng, một mực kéo An Chỉ Manh giam cầm trong lồng ngực của mình.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau