Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 405: Đem báo giấy đưa cho ta

Có lẽ thế này đã rất tốt, nhưng mà anh không vừa lòng, dựa vào cái gì Cận Tư Hàn khiến cho An Chỉ Manh bất chấp hết thảy.

Anh muốn trở thành Cận Tư Hàn có thể cho An Chỉ Manh vì chính mình lo lắng, quan tâm.

Nhưng mà, hết thảy có thể có biện pháp nào đến thay đổi đây?

Theo thời gian từng ngày trôi qua, vội vàng mà đến lại vội vàng đi, nó vẫn đối với chuyện này không có đưa đến một tia tác dụng.

Cận Tư Hàn vẫn không có tin tức, làm An Chỉ Manh mấy ngày nay ăn ngủ không yên lo lắng cho Cận Tư Hàn, vốn cho rằng thời gian có thể thay đổi hết thảy để cho cô biết thêm nhiều tin tức kết quả lại không làm người vừa lòng, còn có biện pháp gì đây?

Sau giờ ngọ ánh nắng xuyên thấu qua màn cửa chiếu vào hoa lê làm bằng gỗ trên mặt bàn phát ra mùi thơm nhàn nhạt, một phần tưởng niệm cũng theo ánh mặt trời chiếu lấy toàn bộ Nước R.

Bùi Á Hạo nhớ tới ngày đó cùng An Chỉ Manh trò chuyện, anh lo lắng đến An Chỉ Manh, lại không tiện tìm đến cửa, suy nghĩ liền hẹn Nhu Nhu và Huyên Huyên qua tìm An Chỉ Manh.

—— mà còn, rất không dễ dàng Cận Tư Hàn không có ở nhà!

cửa tòa thànhTổng thống, một người con trai anh tuấn che phủ chặt chẽ nhưng từ bên trong để lộ ra ngoài soái khí, bên cạnh đi theo hai nữ sinh.

một vị thân mang váy thanh nhã giống như tiên nữ vừa từ trên trời hạ xuống, một vị khác thì hoàn toàn tương phản mặc khêu gợi áo váy ôm ngực màu rượu vang cùng trang điểm đậm, cho thấy gợi cảm cùng cao quý.

không phải là Nhu Nhu và Huyên Huyên sao.

Bùi Á Hạo được quản gia dẫn vào, An Chỉ Manh vừa mới xuống lầu liền hô: "Chờ một chút, em đến liền."

Trong khoảng thời gian này Nhu Nhu ở bên ngoài quay phim, cũng đã lâu chưa có trở về, hơn nữa vì tránh hiềm nghi, An Chỉ Manh cũng rất ít gặp Bùi Á Hạo.

Nhìn thấy bạn đã lâu không gặp, cố nén nước mắt thật lâu An Chỉ Manh thực sự nhịn không được, miệng mếu: " oa ——" một tiếng liền khóc lên.

Lần này cũng không có hù đến Nhu Nhu và Huyên Huyên, vội vàng đỡ cô hỏi: "Thế nào làm sao rồi hả? Tại sao khóc?"

Bùi Á Hạo thì là Trâu ngắm nhíu mày, quả nhiên có việc sao?

Cô cũng không có hồi phục cái gì, yên lặng nghẹn ngào mời các cô vào nhà, ba người đối mặt liếc một chút, yêu thương cô thế nhưng lại không biết nói cái gì.

Đây là làm sao vậy, mới có mấy ngày, làm sao lại ủy khuất thành dạng này rồi hả?

"Các người tới làm cái gì?" An Chỉ Manh che giấu cảm xúc không ổn định của mình hỏi.

Kỳ thật cô cũng không biết làm sao vậy, cả ngày sợ hãi nhìn thấy bọn họ trong nháy cảm xúc tuông trào ra tới mà thôi.

"Khách tới còn không chào đón sao? Tôi muốn cà phê, các người thì sao?" Nhu Nhu giành trêu chọc trước, có lẽ chỉ có bộ dạng này mới có thể để cho An Chỉ Manh tập mãi thành thói quen, nội tâm của cô cũng không phải như vậy đi.

Bùi Á Hạo Nhìn thấy ánh mắt Manh Manh, ôn nhu như thế.

Huyên Huyên cấp tốc phản bác, cũng đùa lên: "Có người làm bạn như vậy sao, uổng cho các người vẫn là minh tinh, bất quá liền phiền Manh Manh cho tôi một ly rượu vang đỏ rồi~ biết cậu sẽ không ngại."

An Chỉ Manh nháy nháy mắt, Huyên Huyên là càng ngày càng sáng sủa nha.

Cuối cùng vẫn là Bùi Á Hạo thực sự nhìn không được liền nói ra: "Các người thế này coi được chứ? Manh Manh không biết thế nào mà còn không biết xấu hổ sai khiến cô."

"Không có chuyện gì, Á Hạo anh muốn uống gì?" An Chỉ Manh cười nhạt hỏi.

"Nước trái cây đi, anh tới giúp em." Bùi Á Hạo đứng dậy đi theo An Chỉ Manh tới nhà bếp, lông mày nhăn lại một mực không có giãn ra.

Nhìn thấy bóng lưng hai người bọn họ, Nhu Nhu cười khổ một tiếng, kỳ thật đã sớm biết kết quả này không phải sao? Tại sao mình còn muốn chờ mong vậy?

"Hiện tại em có thể nói chuyện, đến cùng là chuyện gì xảy ra."

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau