Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 408: Anh sống, em sẽ bên anh

Bùi Á Hạo cắn răng, ánh mắt mất đi tức giận, Nhìn thấy cô gái trước mặt, kéo tay của cô hung tợn nói: "Manh Manh, cô đã yêu anh ta như vậy, tôi thành toàn cho các người, quản gia giúp chúng tôi chuẩn bị máy bay trực thăng."

Bùi Á Hạo đã sắp sụp đổ, đầu óc phát sốt nói ra một câu: " đi, chúng ta qua Thành phố T tìm Tư Hàn chôn cùng anh ta."

Nhu Nhu Nhìn bóng lưng Bùi Á Hạo, bên tai còn vang lời Bùi Á Hạo nói, trong lòng một mảnh chua xót, cô cắn môi dưới, hai tay rủ xuống bên người nắm chắc thành quyền.

Bầu trời vẫn xanh như cũ, mặt trời cũng chiếu nóng bỏng vào gương mặt Bùi Á Hạo và An Chỉ Manh, giờ này khắc này, hai người bọn họ đứng ở phi cơ, chờ đợi quản gia chuẩn bị xong máy bay tư nhân.

An Chỉ Manh nhắm hai mắt lại, lông mi dày như cánh quạt trên gương mặt trắng nõn, cô không dám tưởng tượng hình ảnh mình sẽ chứng kiến khi đến Thành phố T, nhất định rất đáng sợ... An Chỉ Manh nghĩ như vậy.

Một bên Bùi Á Hạo đau lòng nhìn thấy người phụ nữ mình yêu bộ dáng tiều tụy, hận mình không thể biến thành Cận Tư Hàn.

"Thiếu phu nhân, Bùi tiên sinh, máy bay trực thăng chuẩn bị kỹ càng rồi." Quản gia chạy tới nói.

An Chỉ Manh nhìn quản gia đầy mồ hôi trán một chút, lấy ra một cái khăn ướt nói với ông: "khổ thân chú Quản gia, nhất định cháu sẽ mang anh về!."

Sau đó ánh mắt kiên định lên phía sau phi cơ.

Trên đường đi, An Chỉ Manh cũng giống như tượng gỗ không có linh hồn, ngồi trên ghế dựa, Nhìn thế giới bên ngoài rộng lớn, không nói một lời.

Nhìn bầu trời, bên trong lòng nói không ra cảm giác cay đắng, Cận Tư Hàn có khỏe không? Anh nhất định không có việc gì, đúng, nói không chừng lúc ấy anh không ở trong quán rượu đổ sụp, không sai, Tư Hàn không ở trong quán rượu, Tư Hàn vừa vặn ra ngoài rồi...

An Chỉ Manh một mực an ủi mình, bởi vì, Cận Tư Hàn là an ủi duy nhất trên thế giới này của cô, anh còn sống, An Chỉ Manh mới có thể sống tiếp, anh chết, An Chỉ Manh sẽ tìm được thi thể anh, lên Thiên đường cùng một chỗ với anh.

Tuy cô không thể sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, cũng không thể chết cùng năm cùng ngày, lại có thể chết cùng một chỗ, làm một đôi uyên ương.

Bất tri bất giác đã qua mấy giờ, phi cơ đã ngừng lại, phi công nhắc nhở bọn họ đã đến Thành phố T có thể xuống dưới rồi.

An Chỉ Manh từ sân bay lâm thời đi tới, lại bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc đến ngây người rồi.

Thành phố T đã không còn là Thành phố T hoa lệ, tất cả nhà cao tầng lúc đầu trong một trận địa chấn biến thành một bãi phế tích, cũng không tiếp tục phồn hoa giống như trước, phóng tầm mắt nhìn ra phạm vi trăm dặm giống như không có bất kỳ ai, an tĩnh đáng sợ.

Bên trong phế tích loang lổ vết máu, hiện đầy thi thể mọi người.

Hài cốt bị một đám ruồi bọ vây quanh, một thi thể khác đã hư thối có côn trùng ngọ nguậy giống con giun.

Bên tai là tiếng khóc tê tâm liệt phế, tiếng khóc bi thương tuyệt vọng...

An Chỉ Manh bị một màn trước mắt cảm thấy buồn nôn đầu có chút choáng váng, không có sự sống, thi thể dơ bẩn buồn nôn bị côn trùng ăn mòn...

Bầu trời Thành phố T phế tích đã không giống bầu trời cố hương xanh thẳm như vậy, tựa hồ rất nhiều người qua đời, đánh mất rất nhiều linh hồn trở nên âm trầm, không khí cũng tràn ngập một cổ áp lực và mùi máu tanh.

Thân thể An Chỉ Manh sợ run mấy lần, trong nháy mắt hai chân hóa mềm, nếu không phải Bùi Á Hạo ở đằng sau vịn An Chỉ Manh, nói không chừng cô muốn ngồi phịch ở bên trong đống hoang tàn này.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau