Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :
Tổng Thống Cưng Chiều Vật Nhỏ Đáng Yêu - Chương 417: Làm ơn kiên trì

Anh xích lại gần bên người An Chỉ Manh, anh duỗi cánh tay muốn ôm cô lại buông xuống. Sau cùng anh vỗ vỗ bả vai An Chỉ Manh, nói một câu: "Không nên từ bỏ, sẽ có hi vọng."

Ánh mắt An Chỉ Manh có chút đờ đẫn sau khi nghe được cổ của cô có chút hoạt động máy móc, Nhìn thấy Bùi Á Hạo bởi vì làm bạn với mình ánh mắt đỏ bừng, ria mép lộn xộn.

Hoàn toàn đã không còn bộ dáng đại Thần Tượng, đại minh tinh, đại thiếu gia, trong lòng An Chỉ Manh chua xót, quay người ôm lấy anh.

Cái ôm này có lẽ chỉ đại biểu cảm tạ, nhưng mà trong lòng bùi Á Hạo, anh đã rất thỏa mãn rồi.

Bùi Á Hạo cúi đầu nhìn thấy An Chỉ Manh ôm trong lồng ngực của mình, anh thấp giọng kêu lên: "Manh Manh."

"Ừm." An Chỉ Manh phát ra một tiếng mang theo giọng mệt mỏi.

"Trời mưa rồi..." nhưng thật ra Bùi Á Hạo muốn hỏi một chút, cô muốn làm sao? Nhưng mà anh không dám hỏi quá mức trực tiếp, anh chỉ nói là trời mưa rồi... Câu nói kế tiếp An Chỉ Manh sẽ nói ra.

Chính như anh suy nghĩ, nghe được câu này An Chỉ Manh ở trong lòng anh yên tĩnh một chút, nhẹ nhàng tránh ra khỏi ngực của anh, ngẩng đầu nhìn Bùi Á Hạo cao hơn rất nhiều so với mình.

Cứ nhìn mấy giây như vậy, cô nỗ lực để cho mình lộ ra nụ cười thanh xuân ngọt ngào bình thường, loại không buồn không lo: "Á hạo, anh đi nghỉ trước đi, em còn không mệt, em còn có thể tiếp tục."

Sau khi nói xong An Chỉ Manh quay người rời đi, đi tới trong mưa. Trong nháy mắt nước mưa dính ướt cô, y phục cô dán thật chặt trên lưng của cô, bao vây lấy thân thể cô gầy yếu.

"Manh Manh." Bùi Á Hạo kêu một tiếng, trong lòng bởi vì Manh Manh cử động mà có chút run rẩy.

"em cứ thích anh ta như vậy sao?" trong lòng Bùi Á Hạo thống khổ lại đau lòng, cõi lòng tan nát đau đớn hơn hết thảy, anh cảm thấy anh đau lòng sắp không đứng dậy nổi rồi.

"Manh Manh, anh bồi em." Bùi Á Hạo kềm chế nội tâm khổ sở cũng vọt vào trong mưa, anh chạy tới bên người An Chỉ Manh, cùng giúp cô lục soát cứu nạn.

Trận mưa này có lẽ là một trận mưa bị nhiều người chửi mắng nhất, nước mưa làm cho nhân viên cứu viện gặp khó khăn tăng lên nhiều hơn, để bọn họ không thể cất bước.

Vốn cho rằng trận mưa này đến, để hôm nay bọn họ ngừng làm việc. Nhưng nhìn thấy An Chỉ Manh và Bùi Á Hạo xông vào trong mưa.

Mưa lớn như vậy cũng không có khả năng ngăn cản bọn họ tiến lên, thật sự làm rung động nhân viên cứu viện.

Mưa càng lúc càng lớn, cùng với sấm chớp.

Nước mưa rơi vào đỉnh đầu bọn họ, trên mặt, đập vào mắt bọn họ mở không ra.

Thỉnh thoảng An Chỉ Manh lấy tay lau đi nước mưa trên mặt, có lẽ thật là vô dụng. Nhưng mà nếu không làm như vậy, bên trong mưa lớn như vậy căn bản là mắt mở không ra.

Thời khắc này An Chỉ Manh đã hơi choáng, cô đã không còn cảm giác được nước mưa có chút băng lãnh.

Giờ này khắc này, trong lòng của cô chỉ có Cận Tư Hàn, cô tâm niệm đọc Cận Tư Hàn.

Anh nhất định phải kiên trì lên, em đến cứu anh rồi.

Em sẽ không bỏ qua, em nhất định sẽ cứu anh ra, cùng anh còn sống ôm nhau.

Ngón tay An Chỉ Manh bởi vì không ngừng vận chuyển đã bị tổn hại, cô không cảm thấy đau đớn. Máu mới từ đầu ngón tay của cô chảy ra liền bị nước mưa cuốn trôi đi, mưa này, quá xấu.

Hai người còn chưa đầy hai mươi tuổi kiên trì như vậy, đã không sợ mưa gió. Nhân viên cứu viện đã khắc sâu nghị lực của cô làm cho tin phục rồi.

Bọn họ đều trợn mắt há hốc mồm nhìn An Chỉ Manhlàm việctrong mưa, trong lòng bọn họ đều bắt đầu có chút bội phục An Chỉ Manh.

Nhiều ngày như vậy trong hoàn cảnh gian khổ này rất nhiều thân thể đàn ông cường tráng đều có chút không chịu đựng nổi, huống chi cô là một người phụ nữ.

Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước
Phần sau
Phần sau